Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

“Đồ ngốc, ăn bánh bao nè~”

Tại sân sau nhà trưởng thôn thuộc thôn Đông Sơn, Trương Cầm trên tay cầm hai chiếc bánh bao vừa mới hấp xong, đi đến trước mặt Tần Dương đang mặc chiếc áo thun cũ và quần đùi rách nát.

Cô là vợ của trưởng thôn Lý Hữu Điền, năm nay mới 28 tuổi, chính là độ tuổi mặn mà và đẹp nhất của người phụ nữ.

Đàn ông trong thôn ai nấy đều ghen tị với trưởng thôn vì cưới được cô vợ vừa trẻ vừa đẹp.

Thế nhưng hai người kết hôn đã bốn, năm năm mà bụng của Trương Cầm vẫn chẳng hề có động tĩnh gì.

Khiến không ít người sau lưng cười nhạo.

Trưởng thôn chiếm nhà xí mà không đi đại tiện.

“Bánh bao... hi hi, bánh bao to quá!” Tần Dương lộ vẻ ngốc nghếch, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ quyến rũ trước mặt.

Trương Cầm ném hai chiếc bánh bao xuống đất, mắt Tần Dương sáng lên, lập tức nhặt lấy rồi ngấu nghiến ăn.

“Bánh bao... thơm quá... hi hi... bánh bao của vợ trưởng thôn thơm thật đấy!”

Nhìn tấm lưng rộng, eo thon và vóc dáng vạm vỡ của Tần Dương, Trương Cầm vô thức liếm bờ môi đỏ quyến rũ, trong đầu không khỏi suy nghĩ miên man.

Nhưng khi nghĩ đến hoàn cảnh của Tần Dương, cô lại thầm thở dài.

“Đồ ngốc này, cậu xem cậu đang yên đang lành sao tự dưng lại hóa ngốc thế chứ, dẫu sao trước đây cũng là sinh viên của Đại học Y khoa trên tỉnh cơ mà.”

Nghe nói Tần Dương đã đắc tội với ai đó trên tỉnh lỵ nên bị người ta đánh đến ngốc nghếch mới phải trốn về làng.

Bình thường, Tần Dương giúp dân làng làm vài việc vặt, ăn cơm của trăm họ để sống lay lắt qua ngày.

Hôm nay, nhà trưởng thôn hết củi, Trương Cầm mới bảo Tần Dương lên núi phía sau chặt ít củi mang đến nhà để đổi lấy bánh bao

“Đói... bánh bao, vẫn muốn bánh bao nữa...”

Tần Dương ăn hết hai chiếc bánh bao nhưng vẫn chưa thỏa mãn, cặp mắt ngây ngô cứ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trẻ Trương Cầm.

“Đồ ngốc, vẫn muốn ăn bánh bao à?”

Nhìn cơ thể săn chắc, cường tráng của Tần Dương, Trương Cầm bỗng nhiên nảy sinh ý đồ riêng.

Lý Hữu Điền đêm nay đi ăn cơm tiếp khách với mấy ông chủ, chắc chắn sẽ không về.

Ở nhà lại chỉ có cô và cậu ngốc này...

“Cậu muốn ăn bánh bao thì phải hứa với tôi một chuyện...”

Trương Cầm lộ vẻ lẳng lơ, ánh mắt cố ý đảo qua người Tần Dương.

“Hứa... hứa mà, mau đưa bánh bao đây... đói quá...” Tần Dương sốt ruột nói.

Tim Trương Cầm đập rộn, cô đứng sát trước mặt Tần Dương, hơi thở gấp gáp nói:

“Mau ôm tôi một cái nào, lát nữa tôi cho cậu ăn bánh bao.”

Tên ngốc Tần Dương vì muốn có bánh bao liền nghe theo lời Trương Cầm, ôm chặt thân hình mảnh mai mơn mởn của cô vào lòng.

Từ ngày gả cho trưởng thôn, Trương Cầm chưa từng được hưởng một ngày "vui" đúng nghĩa của đàn bà

Lại còn bị mấy bà nhiều chuyện trong thôn mỉa mai là gà mái không biết đẻ, vì Lý Hữu Điền… bất lực.

“Bánh bao... bánh bao...” Tần Dương đã ôm chặt lấy Trương Cầm nhưng mãi không thấy bánh bao đâu, liền sốt ruột kêu lên.

“Đừng vội, tôi cho cậu ăn bánh bao ngay đây~”

Ánh mắt Trương Cầm lả lơi, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của Tần Dương, đang định kéo chiếc dây váy ngủ xuống thì.

Đột nhiên, ở sân sau xuất hiện một người đàn ông trung niên.

“Chồng, sao anh lại về rồi?” Nhìn thấy Lý Hữu Điền đột ngột xuất hiện, Trương Cầm giật thót mình, hốt hoảng đẩy Tần Dương ra.

“Chồng ơi, em tốt bụng bảo cậu ngốc này gánh ít củi cho nhà mình để đổi lấy bánh bao ăn, ai ngờ vừa rồi nó lại định cưỡng hiếp em!”

Trương Cầm sợ bị Lý Hữu Điền phát hiện bản thân chủ động quyến rũ Tần Dương, liền khóc lóc chạy đến trước mặt hắn, đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người hãm hại Tần Dương.

“Bánh bao... bánh bao đừng chạy... tôi muốn bánh bao của vợ trưởng thôn... bánh bao trắng lớn...”

Tần Dương vừa nuốt nước bọt vừa đuổi theo Trương Cầm.

Lý Hữu Điền vốn dĩ còn có chút nghi ngờ vợ mình ngoại tình, nhưng vừa nghe Tần Dương đòi bánh bao, gã lập tức nổi trận lôi đình.

Bởi vì lúc này Trương Cầm đang mặc chiếc váy ngủ hai dây vô cùng gợi cảm, để lộ ra một mảng da thịt trắng ngần.

Nên lời nói của Tần Dương lọt vào tai Lý Hữu Điền lập tức biến thành một tầng ý nghĩa khác!

“Mẹ kiếp! Dám cắm sừng tao, xem tao có đánh chết thằng ngốc nhà mày không!”

Lý Hữu Điền vớ lấy một cây gậy, liên tục nện dồn dập vào người Tần Dương.

Tần Dương không có khả năng phản kháng, ngay lập tức bị đánh ngã gục xuống đất, đầu be bét máu.

Thấy vậy, Trương Cầm nghĩ dù sao cũng là do mình chủ động quyến rũ trước, liền vội vàng lao đến nằm đè lên người Tần Dương để cản Lý Hữu Điền lại.

“Đừng đánh nữa, anh chấp nhặt với một thằng ngốc làm gì, đánh vài cái cảnh cáo là được rồi!”

“Cút ra! Hôm nay tao phải lột da nó mới hả giận!”

Tối nay Lý Hữu Điền có uống chút rượu với mấy ông chủ trên xã, tính khí bốc lên thì làm sao kiềm chế được. Hắn thẳng tay lôi Trương Cầm ra rồi tiếp tục điên cuồng đánh đập Tần Dương.

Trương Cầm khuyên thế nào cũng không cản nổi.

Thế nhưng chẳng mấy chốc, Tần Dương đã hoàn toàn bất động.

“Anh…anh đánh chết người rồi!” Trương Cầm hốt hoảng đẩy mạnh Lý Hữu Điền ra.

Lý Hữu Điền sợ hãi đánh rơi cây gậy, hắn đưa ngón tay lên thăm dò hơi thở dưới mũi Tần Dương — quả thực đã tắt thở!

“Mẹ kiếp, sao lại yếu thế? Mới đánh có vậy…?”

“Thằng ngốc, mày chết cũng đừng trách tao, ai bảo mày dám quyến rũ vợ tao!”

Lý Hữu Điền mồ hôi hột chảy ròng ròng, chuyện này mà vỡ lở ra thì con đường quan lộ của hắn coi như tiêu tùng.

“Anh ở đây canh chừng, em đi gọi xe cứu thương!”

Trương Cầm vừa quay người định lấy điện thoại thì bị Lý Hữu Điền thô bạo kéo giật trở lại.

“Gọi cái gì mà gọi! Dù sao cũng không ai biết Tần Dương ở nhà chúng ta, ném nó ra núi phía sau cho chó hoang ăn là xong chuyện!”

Nói là làm, Lý Hữu Điền kéo lê xác Tần Dương ra khỏi sân sau, nhét thẳng vào cốp xe ô tô của hắn.

“Đêm nay coi như chưa có chuyện gì xảy ra, em cũng chưa từng thấy anh về nhà.”

Lý Hữu Điền bỏ lại một câu cho Trương Cầm rồi nhấn ga lái xe thẳng lên núi phía sau, vứt xác Tần Dương ở nơi chó hoang hay lui tới, sau đó phóng xe bỏ đi mất hút trong màn đêm.

Lúc này, trời đang mưa như trút nước.

Đoàng!

Một tia sét đánh thẳng xuống, bổ trúng vào người Tần Dương.

Bỗng nhiên, trên ngực Tần Dương, một vết bớt hình hoa đào to bằng móng tay bỗng lóe lên ánh kim quang rực rỡ.

Một giọng nữ vô cùng êm tai và uy nghiêm vang lên trong tâm trí Tần Dương:

“Bổn đế rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!”

“Không đúng, thần hồn của bổn đế sao lại suy yếu thế này?”

“Vạn Tà Đế Quân đáng chết, dám dùng Vạn Niên Hàn Độc để phong ấn thần thể thuần âm của tôi!!”

“Ơ? Sao lại có một cơ thể thần thể Thuần Dương ở đây? Tuy rằng không có chút tu vi nào... Thôi được rồi, ban cho hắn một cơ duyên lớn vậy. Ta sẽ truyền cho hắn bộ công pháp song tu đỉnh cao nhất mà ta lấy được từ di tích Hợp Hoan Tông thời thượng cổ. Đợi đến khi hắn trở thành cường giả đỉnh cao, ta sẽ dùng thần thể thuần âm của mình hòa hợp âm dương với thần thể thuần dương của hắn, lúc đó có thể khôi phục lại thực lực của bổn đế!”

“Lần truyền công này lại khiến ta phải ngủ say một thời gian ngắn rồi... Tần Dương... đừng phụ lòng cơ duyên lớn mà bổn đế đã ban tặng...”

Tần Dương đột ngột mở bừng mắt, ngồi phắt dậy trong tình trạng toàn thân ướt sũng.

Trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một lượng thông tin khổng lồ và xa lạ.

Phù chú, đan dược, y thuật, và cả công pháp tu tiên truyền thuyết mang tên Âm Dương Bách Hoan Kinh!!

Tần Dương trợn tròn mắt đầy kinh ngạc. Nếu chuyện này không tự mình trải qua, hắn tuyệt đối không thể tin nổi trên đời này lại thực sự tồn tại tu chân giả!

Hơn nữa, Đào Hoa Nữ Đế trong truyền thuyết đang trú ngụ trong cơ thể hắn, đối phương đã ban cho hắn một đại cơ duyên.

Nhưng hiện tại thực lực của hắn còn quá yếu, chưa thể giao tiếp với bà ấy được.

“Nhà họ Hoàng, Hoàng Dương! Bọn mày chắc chắn không ngờ tới đúng không, tao mạng lớn không chết, ngược lại còn có được đại cơ duyên!”

Tần Dương siết chặt nắm đấm, hồi tưởng lại chuyện xảy ra một năm trước.

Khi đó hắn còn là một bác sĩ thực tập tại một bệnh viện lớn trên tỉnh lỵ

Trong một lần tình cờ, hắn bắt gặp bác sĩ ngoại khoa Hoàng Dương đang lén lút ghép giác mạc của người khác cho một số bệnh nhân đặc biệt để trục lợi.

Đây là hành vi phạm tội cực kỳ nghiêm trọng!

Tần Dương lập tức viết một bức thư nặc danh để tố cáo, nào ngờ cả cái bệnh viện đó đều là người của nhà họ Hoàng. Họ nhanh chóng thông qua camera giám sát để khóa định người tố cáo chính là Tần Dương.

Sau khi bị phát hiện, dù Tần Dương đã chạy trốn khỏi tỉnh lỵ nhưng đầu vẫn bị người của hắn nện mười mấy gậy, dẫn đến việc bị ngốc nghếch suốt một năm qua.

“Đợi khi thực lực của tao lớn mạnh, Hoàng Dương, nhà họ Hoàng, tụi mày đứa nào cũng đừng mong trốn thoát!”

Tần Dương ôm hận thấu xương.

Nhưng trước đó, hắn phải tìm vợ chồng trưởng thôn để báo thù!

Nhờ có đại cơ duyên mà Đào Hoa Nữ Đế ban tặng, cơ thể Tần Dương trở nên cực kỳ khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Hắn lập tức lao thẳng về phía ngôi nhà lầu nhỏ của trưởng thôn.

“Xe của Lý Hữu Điền không có ở đây.”

Không thấy chiếc xe ô tô của trưởng thôn, Tần Dương liền phóng tầm mắt lên căn phòng ngủ vẫn còn sáng đèn ở tầng hai.

“Vậy thì bắt đầu từ Trương Cầm trước đi. Người đàn bà này chủ động quyến rũ mình, vậy mà dám ngậm máu phun người hãm hại mình.”

Tần Dương nhún người nhảy một cái đã vượt qua bức tường rào, bám lên ban công tầng hai. Nhìn qua khe cửa vào bên trong, hắn liền bắt gặp một cảnh tượng vô cùng nóng bỏng!

Trương Cầm đang nằm sấp trên chiếc giường lớn mềm mại để nghịch điện thoại, trên người cô ta chỉ khoác một chiếc váy ngủ hai dây màu đỏ ôm sát, tôn lên trọn vẹn đường cong cơ thể chuẩn chỉnh.

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận