Nhan Khánh Nho lạnh lùng nói: "Một thằng nhóc ranh như cậu, cũng xứng đòi nhà họ Nhan phải giải thích à?"
Lão tổ nhà họ Nhan lại lên tiếng, phẩy tay hừ một tiếng: "Đã muốn nghe thì bà lão này sẽ nói cho hắn nghe."
"Mẹ à, ngồi xuống nói đi, đừng mệt."
Nhan Khánh Nho đỡ bà lão ngồi xuống, ra vẻ hết mực hiếu thuận.
Lão tổ nhà họ Nhan đã ngồi vững, đôi mắt vẩn đục đưa về phía Diệp Thiên Tứ, lờ mờ cũng thấy được mặt mũi anh, rồi nói: "Nhiều năm trước, nhà họ Nhan từng là một trong ba gia tộc lớn của Lạc Thành!"
"Tuy lúc ấy nhà họ Hồ và nhà họ Trịnh còn lấn át, nhưng họ Nhan khi đó đã sắp ngoi lên!"
"Vậy mà đúng lúc đó, cháu gái cưng của tôi lại trót yêu một người đàn ông họ Diệp!"
"Chính gã họ Diệp ấy đã kéo theo tai ương vô tận đến nhà họ Nhan, rước về xui xẻo không dứt!"
"Nhà họ Nhan sa sút, đến giờ chỉ là một gia tộc hạng hai ở Lạc Thành, tất cả đều vì người đàn ông họ Diệp đó! Tôi hận! Tôi hận mọi đàn ông mang họ Diệp trên đời!"
Nói đến đây, bà lão chợt nhớ lại chuyện đau lòng, nước mắt từ đôi mắt vẩn đục cứ thế trào ra, không kìm được.
"Mẹ, chuyện xưa đã qua rồi, đừng nói nữa."
Nhan Khánh Nho vừa dỗ dành bà lão, vừa quay người nhìn Diệp Thiên Tứ, lạnh giọng: "Đây là gia quy của nhà họ Nhan. Cậu trẻ, cho dù cậu và Nhan Khuynh Tuyết có tình sâu nghĩa nặng, nó vẫn là người nhà họ Nhan!"
"Đã là người nhà họ Nhan thì phải tuân gia quy. Nó phạm quy thì nhất định phải chịu trừng phạt!"
"Không ai được che chở cho nó!"
Vừa nói, ông ta phất tay về phía Nhan Tự Như: "Tự Như, thi hành gia pháp!"
Nhan Tự Như phấn khích thấy rõ, giật phắt thước trừng phạt từ tay người hầu rồi nhảy bổ ra.
"Nhan Khuynh Tuyết, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay!"
"Tôi sẽ quất nát mông cô! Tôi sẽ đánh cho mông cô toạc ra!"
Nhan Tự Như cười hiểm, trợn mắt nhìn Nhan Khuynh Tuyết, trong lòng gầm gừ độc địa.
Nhan Khuynh Tuyết sợ ánh mắt ấy, không kìm được mà nép về phía sau lưng Diệp Thiên Tứ.
"Khoan đã!"
Diệp Thiên Tứ lạnh giọng, bước lên chắn trước mặt Nhan Khuynh Tuyết, ngạo nghễ nói: "Không ai dám động đến Khuynh Tuyết dù chỉ một sợi tóc trước mặt tôi!"
"Lão tổ nhà họ Nhan, gia chủ nhà họ Nhan, theo tôi thấy, điều gia quy này nên bỏ đi!"
Giọng anh không cao, nhưng vẫn vang khắp phòng khách nhà họ Nhan, lọt đến tai từng người trong nhà.
"Mẹ nó! Hắn bảo chúng ta bỏ gia quy của chính mình? Hắn nghĩ mình là cái gì chứ!"
"Đúng thế! Nói khoác không biết ngượng!"
"Thằng này chắc đầu óc có vấn đề rồi?"
"Nghe cái giọng hắn kìa, như ra lệnh không bằng, ngông cuồng quá mức!"
"Này thằng nhóc, mày nói nhăng nói cuội gì đó! Ai cho mày dũng khí mà làm càn trong nhà họ Nhan thế hả!"
...
Lời của Diệp Thiên Tứ đã chọc giận cả đám người nhà họ Nhan, ai nấy xôn xao om sòm.
"Khụ! Khụ!"
Lão tổ ho khan liên hồi, hiển nhiên cũng bị lời của Diệp Thiên Tứ chọc tức.
Nhan Khánh Nho rốt cuộc cũng không ngồi yên, đứng dậy bước tới trước mặt Diệp Thiên Tứ, lạnh giọng: "Thanh niên, tôi không hiểu dựa vào cái gì mà cậu dám làm càn trong nhà tôi?"
"Cho dù cậu có thân phận, có hậu thuẫn, nhà họ Nhan chúng tôi cũng chẳng sợ!"
"Hơn nữa, chúng tôi trừng phạt vãn bối trong tộc có lý có lẽ, bắt chúng tôi bỏ tộc quy, cậu lo chuyện của người khác có phải quá rộng rồi không?"
Diệp Thiên Tứ khẽ chạm sống mũi, trong lòng suy tính như bay.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!