Lọc Truyện

Thế Tử Phế Vật: Con Đường Bá Chủ

Vệ Uyên từ từ mở mắt, chỉ thấy toàn thân rã rời như vừa bị rút hết sức lực.

"Bị sét đánh mà còn chưa chết ư?"

Anh mừng đến phát điên, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác vinh quang khó tả.

Từ xưa đến nay, có ai bị tia sét to bằng miệng chum bổ thẳng xuống đầu, lại còn liên tiếp ba mươi sáu đạo, mà còn sống không?

Vệ Uyên ta đây còn sống này!

Niềm vui còn chưa kịp lắng, anh đã thấy có gì đó sai sai. Căn phòng này… cổ quá mức.

Giường La Hán, ghế quý phi, bình phong, bàn trang điểm…

Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Hơn chục ông lão râu tóc bạc phơ hớt hải lao vào.

"Thế tử tỉnh rồi! Thế tử tỉnh rồi!"

Họ vội vàng lật mí mắt, bắt mạch, châm cứu, xoa bóp… tay chân loạn xạ trên người anh.

Vệ Uyên chẳng buồn để ý đám lão già đang sờ soạng chữa trị. Anh chỉ thấy xấu hổ đến mức muốn chết.

Anh thật sự muốn chết.

Anh đã xuyên rồi… xuyên đến một vương triều cổ đại mà sách lịch sử Trái Đất chưa từng ghi chép, quốc hiệu Đại Ngụy.

Thân phận của anh còn "đẹp" hơn nữa: cháu nội của Vệ Bá Ước - khai quốc công thần của vương triều Đại Ngụy, vương khác họ, Vệ Quốc Công. Mà trùng hợp thay, cái tên vẫn là Vệ Uyên.

Vệ Uyên sinh ra đã là thế tử. Văn không xong, võ chẳng nên, nhưng ăn chơi đàng điếm thì đủ cả. Đặc biệt háo sắc: hễ để mắt tới nữ nhân nào là ném tiền đập thẳng mặt; tiền không mua được thì dựa thế lực ép.

Nghe đồn đến gà vịt ngỗng chó mèo ở đầu thôn, hễ là giống cái mà thấy hắn cũng phải che mông chạy…

Vệ Uyên, đệ nhất ăn chơi Đại Ngụy.

Trong kinh thành, bất kể vương công quý tộc hay phường bán gánh buôn thúng, ai cũng truyền miệng một câu: muỗi không đốt Uyên.

Nói trắng ra là chửi người ta không phải người: háo sắc đến cực điểm, lại còn kiểu "hút máu", mà hút máu thì toàn muỗi cái.

Nửa năm trước, Vệ Bá Ước dẫn cháu vào triều, định dựa vào công lao tuổi tác xin cho Vệ Uyên một chức nhàn. Ai ngờ Vệ Uyên lén lút mò vào Từ Ninh Cung, bỏ thuốc cung nữ. Đến lúc "làm xong" mới biết người kia chẳng phải cung nữ, mà là công chúa đương triều-Khuynh Thành công chúa, Nam Chi, còn là đứa con gái được Nam Chiêu Đế sủng nhất.

Hoàng đế nổi giận, muốn lăng trì xử tử Vệ Uyên.

Cuối cùng vẫn là Vệ Bá Ước cầm kim bài miễn tử do tiên đế ban, mặc giáp xông thẳng vào điện.

Trước mặt Nam Chiêu Đế, ông lão nuốt liền một đấu gạo, năm cân thịt.

"Lão ký phục lịch, chí tại thiên lý."

Rồi lại tự hỏi một câu như lưỡi dao cứa thẳng vào triều đình:

"Vệ công già rồi, còn ăn nổi không?"

Vệ Bá Ước tuổi thất thập vẫn treo ấn soái, ra biên cương trấn thủ. Ông lấy mạng đổi quân công, chỉ để bù cho tội đáng chém đầu mà Vệ Uyên gây ra.

Ba ngày trước, Vệ Uyên vào lầu xanh nghe hát, tìm đàn bà "bàn chuyện đời", kết quả phun máu ngất xỉu ngay trên bụng hoa khôi.

Nếu không phải Nam Chiêu Đế lấy Tử Kim Sâm ngàn năm của hoàng gia ra giữ  mạng cho, lại phái ngự y đến cứu, thì anh đã toi đời.

Điều khiến Vệ Uyên muốn chết nhất là… nếu xuyên kiểu đoạt xá thì còn đỡ, anh có thể đổ hết đống chuyện nhục nhã kia cho "thằng trước". Nhưng sự thật lại tàn nhẫn: anh không phải đoạt xá, mà là đầu thai.

Những chuyện bẩn thỉu đó… đều do chính anh làm.

Rầm!

Cửa phòng bỗng bị đá văng. Một ông lão cao lớn lực lưỡng, giáp trụ nhuốm máu, râu tóc bạc trắng, xông thẳng vào.

"Ngự y! Thằng cháu khốn nạn của ta sống hay chết?!"

"Bái kiến Vệ công!"

Ngự y lập tức quỳ xuống hành lễ: "Còn phải tạ ơn hoàng thượng ban Tử Kim Sâm ngàn năm. Hiện giờ thế tử đã không còn nguy hiểm tính mạng."

Vệ Uyên nhìn Vệ Bá Ước, trong lòng bỗng thấy ấm áp.

Ông lão phong trần mệt mỏi thế kia, rõ ràng vừa thắng trận. Nghe tin anh suýt chết trên người đàn bà, đến tắm cũng không kịp, cưỡi ngựa phi nước đại về…

Nghĩ đến những năm qua Vệ Bá Ước cưng chiều mình, sống mũi anh cay xè. Anh đứng dậy ôm lấy lão tướng quân lưng hùm eo gấu.

"Ông nội vất vả rồi… để cháu xem ông có bị thương không."

Vừa nói anh vừa nắm cổ tay Vệ Bá Ước, bắt mạch cho ông.

"Bớt bày trò. Mỗi lần ngươi gây họa lại diễn màn 'ông hiền cháu thảo', lão phu miễn dịch từ lâu rồi."

Vệ Bá Ước đẩy anh ra, giơ roi ngựa lên định dạy dỗ thằng cháu khốn nạn, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ đánh xuống.

"Phó tướng! Tống cổ thằng cháu khốn nạn này vào phòng giam ba ngày, úp mặt vào tường mà sám hối!"

Một vị tướng khoác giáp, người đầy cương khí sắt máu bước tới, xách Vệ Uyên lên như xách gà con.

Đến cửa, Vệ Uyên không nhịn được quay đầu nhắc khẽ:

"Ông nội… theo di truyền học, ông mắng cháu là thằng cháu khốn nạn thì… cũng không hay cho ông đâu…"

"Cút! Nhốt thằng cháu khốn… thằng nhãi… nhốt Vệ Uyên bảy ngày! Không có lệnh của ta, ai cũng không được thả nó ra!"

Vệ Bá Ước tức đến trợn mắt thổi râu, rồi quay sang bảo quản gia: "Cởi giáp, chuẩn bị nước tắm cho ta. Lát nữa ta phải vào điện yết kiến."

Một bên khác, Vệ Uyên bị áp giải vào "phòng giam". Cái gọi là phòng giam, thực ra chính là phòng luyện công năm xưa của Vệ Bá Ước.

Chỉ là ông đã già yếu, đáng lẽ an hưởng tuổi già nên hiếm khi còn tới đây múa đao vung thương.

Vừa bước vào phòng luyện công, vẻ ăn chơi trên mặt Vệ Uyên lập tức biến mất. Anh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn theo thế Ngũ Tâm Triều Thiên, cẩn thận kiểm tra thân thể.

Gân mạch ứ tắc, xương cốt xốp giòn. Chưa tới hai mươi tuổi mà ngũ tạng lục phủ đã lộ  dấu hiệu suy kiệt.

Không cần nghĩ cũng biết, thân xác này đã bị ăn chơi trác táng, rượu chè son phấn, đêm nào cũng hoan lạc… rút cạn đến trơ xương.

"Rốt cuộc mấy năm nay mình đã làm cái quái gì vậy…"

Vệ Uyên khóc không ra nước mắt. May là gân mạch ứ tắc vẫn có thể dựa vào Dịch Cân Kinh để tẩy tinh phạt tủy; tứ chi bách hài cùng ngũ tạng lục phủ suy yếu thì có thể dùng thuốc bổ dưỡng.

Cũng coi như anh thức tỉnh ký ức sớm. Chậm thêm vài năm, thân thể này coi như phế hẳn, có mời thần tiên xuống cũng khó cứu.

Đồng thời, anh còn phát hiện trong cơ thể có một sợi độc tố chưa tan, cực kỳ kín đáo. Nếu không phải bản thân Vệ Uyên phát hiện, thì đừng nói ngự y, đến y thánh cũng khó mà nhận ra.

"Hợp Hoan Thần Tiên Thủy?"

Vệ Uyên khẽ nhíu mày. Loại độc này cực kỳ hiểm: nó hòa vào thân thể người trúng độc, ngày thường chẳng lộ dấu vết gỉ, nhưng hễ động phòng là độc phát chết ngay. Bề ngoài nhìn vào lại giống như lao lực quá độ mà đột tử.

Vệ Uyên ăn chơi quá đà, đắc tội vô số người. Muốn anh chết, không một vạn cũng tám ngàn. Anh nhất thời không đoán ra kẻ nào hạ độc.

Nhưng Vệ Uyên đã thức tỉnh ký ức, không còn là tên chỉ biết ăn chơi như trước. Anh bình tĩnh xâu chuỗi lại hoàn cảnh hiện tại.

Năm năm gần đây, đại bá, thúc thúc, đường huynh, đường đệ của anh… lần lượt chết trận.

Một năm trước, cha anh cùng hai người anh trai, lại dẫn mười vạn quân nhà họ Vệ, toàn bộ chiến tử ở biên quan U Châu trong cuộc chém giết với Hung Nô.

Nhà họ Vệ vốn nhân đinh hưng vượng, giờ chỉ còn lại anh và ông nội, một già một phế. Giờ đối phương rốt cuộc cũng ra tay với "phế vật" là anh.

Không… có lẽ chúng đã ra tay từ lâu.

Bởi chuyện "làm nhục" công chúa, anh vốn không hề bỏ thuốc. Vệ Uyên có ăn chơi cũng không ngu. Ai dám chạy vào hoàng cung bỏ thuốc?

Hôm đó, dưới sự dẫn dắt của ai đó, anh chỉ tò mò muốn lén nhìn thử đệ nhất mỹ nhân Đại Ngụy, Khuynh Thành công chúa Nam Chi, rốt cuộc đẹp đến mức nào.

Nhưng vừa tới Từ Ninh Cung, anh đã bị một nữ nhân nửa che nửa hở, đẹp đến nghẹt thở, ôm chầm lấy. Nàng mặt ửng hồng, thở gấp, cứ như tự dâng mình, nài anh chiếm đoạt.

Tình cảnh ấy… tin rằng là đàn ông thì khó mà chịu nổi.

"Xem ra có kẻ muốn nhà họ Vệ tuyệt tự. Chỉ là không biết là ai… mà từ nay, cái mác ăn chơi này ta vẫn phải tiếp tục diễn."

Vệ Uyên lẩm bẩm, trong đầu hiện lên từng gương mặt đã từng che chở anh: phụ thân, đại ca, nhị ca, đại bá…

Sát khí quanh người anh cuộn lên, ánh mắt nheo lại.

"Mối thù giết cha và hại huynh… bất kể ngươi là ai, thuộc thế lực nào, ta cũng sẽ lột da xẻ thịt, thiên đao vạn quả!"

Cốc… cốc…

Đang miên man suy nghĩ, tiếng gõ cửa vang lên.

Ngay sau đó, cửa mở. Phúc Thuận, một trong hai tên chó săn thân tín của Vệ Uyên thò đầu thập thò bước vào. Bên cạnh anh ta còn dẫn theo một thiếu nữ tầm mười bảy mười tám tuổi.

"Thế tử, Chu thiếu gia sợ ngài bảy ngày này cô quạnh, nên đưa tới một mỹ nhân. Còn là hàng mới nữa."

Chu thiếu gia mà Phúc Thuận nhắc tới chính là Chu Tư Bột. Cha hắn từng là tướng dưới trướng Vệ Bá Ước, chết trận xong thì vợ con được Vệ Bá Ước đưa vào phủ nhà họ Vệ. Vợ được nhận làm nghĩa nữ, con trai thì nhận làm cháu nuôi.

Nghĩ tới Chu Tư Bột, Vệ Uyên bất giác nhíu mày. Người này hơn anh mười tuổi, từ nhỏ đã thâm sâu khó lường.

Cha, ông nội, đại bá tuy cưng anh, nhưng những chuyện làm bậy phạm pháp vẫn quản rất nghiêm. Mỗi lần đều là Chu Tư Bột lén xúi anh đi chơi gái, đánh bạc.

Nửa năm trước, kẻ kích động anh tò mò, nói Khuynh Thành công chúa là đệ nhất mỹ nhân Đại Ngụy, đẹp đến mức trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa… cũng chính là Chu Tư Bột.

Quan trọng nhất: một năm trước, cha và các anh anh chết trận, mười vạn quân nhà họ Vệ không một ai sống sót… vậy mà Chu Tư Bột lại có thể trở về.

Vệ Uyên vốn định bảo Phúc Thuận đưa người đi. Nhưng nghĩ lại, anh còn cần dựng vững thiết lập nhân vật công tử phong lưu ăn chơi, nên cuối cùng vẫn để thiếu nữ ở lại.

"Tiểu nhân không quấy rầy nhã hứng của thế tử nữa."

Phúc Thuận cười khì khì đầy vẻ bỉ ổi, đẩy người vào rồi chuồn mất.

Thiếu nữ vừa vào cửa đã giật phăng y phục, trần truồng đứng ngay trước mặt Vệ Uyên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận