Vệ Uyên vừa về chỗ đã hưng phấn quát lớn: "Ta đặt một vạn lượng!"
"Đệt, chơi lớn thế à?"
Lương Cầu vốn định so với Uông Đằng, nào ngờ Vệ Uyên lại thản nhiên nói: "So với ta đi."
Lương Cầu nhấc bài trên bàn lên, bỗng thấy có gì đó sai sai. Con hai trong tay cậu ấy… lại biến thành Ôn Quỳnh Thần Soái.
"Không đúng, có người gian lận…"
Cậu ấy còn chưa kịp bật thành tiếng thì đã bị Vệ Uyên đá một cú dưới gầm bàn. Lương Cầu giật mình, vội ném lá bài vào đống bài bỏ.
"Hai người làm nhân vật chính mà chơi, ta bỏ trước!"
Biết chắc mình sẽ tanhg, Uông Đằng dĩ nhiên mong Vệ Uyên đặt càng nhiều càng tốt. Gã lập tức theo một vạn lượng.
Theo mãi đến mười vạn lượng, Vệ Uyên bèn lật phăng bài trong tay - sám cô.
"Thằng ba ba nhỏ, xin lỗi nhé. Bổn thế tử thắng rồi!"
Nói xong anh đưa tay định gom tiền, Uông Đằng bỗng cất tiếng: "Vệ huynh khoan đã, huynh chưa chắc đã thắng đâu."
Gã lật một lá, lộ ra Thần Soái Triệu Công Minh.
"Lớn hơn huynh một chút nha."
Ngay sau đó gã lại lật lá thứ hai, lộ ra Mã Vương Gia ba mắt.
"Ây da, lại còn lớn hơn. Biết đâu ta cũng là sám cô thì sao!"
Uông Đằng cười sằng sặc, vươn tay chụp lấy lá thứ ba.
"Vệ Uyên ơi là Vệ Uyên, cảm ơn huynh đã đưa tiền vào tay ta. Hôm nay Uông mỗ sẽ cho huynh biết thế nào là người giỏi còn có người giỏi hơn, trời cao còn có trời cao hơn!"
Dứt lời, gã hất bài lên, cười ngặt nghẽo: "Từ nay huynh đừng gọi là Vệ Uyên nữa, đổi thành kẻ đội nợ đi, ha ha… ơ?"
Tiếng cười của Uông Đằng tắt phụt.
Vì lá thứ ba của gã… lại là con hai.
"Chúng ta thắng rồi!"
Lương Cầu phấn khích nhảy dựng lên, leo phắt lên bàn, hai tay ôm chặt từng xấp ngân phiếu.
Uông Đằng chỉ thẳng vào Vệ Uyên, gần như phát điên mà gào: "Ngươi gian lận! Ngươi gian lận! Rõ ràng ta là sám cô! Rõ ràng ta là sám cô cơ mà!"
"Đồ ngu, ngươi chơi không nổi à?"
Lương Cầu chửi một câu rồi thản nhiên cất tiền…
Vệ Uyên quay sang Hỷ Thuận dặn: "Vừa rồi ta mượn đại thiếu gia Uông mười vạn lượng. Ngươi đếm ra mười vạn lượng trả lại. Với lại… đưa thêm hai lượng bạc cho tên ngốc kia coi như lãi, khỏi nói bổn thế tử keo kiệt."
Uông Đằng ôm ngực, suýt tức đến nghẹn máu.
Tiền bồi thường trước đó, cộng với phần gã và Thái Khôn thua, gộp lại đã để Vệ Uyên cuỗm đi gần hai mươi vạn lượng. Dù là phủ hầu, khoản này cũng không hề nhỏ.
Nếu cứ nuốt cục tức này mà về, chịu gia pháp thì còn đỡ, đáng sợ hơn là nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc cạnh tranh gia chủ sau này.
Uông Đằng cuống cuồng chạy tới trước mặt Vệ Uyên: "Vệ huynh, đánh thêm một ván được không? Ta cầu xin huynh, đánh thêm một ván thôi."
"Đánh cái mẹ ngươi! Hai mươi vạn lượng bạc trắng phau phau, nhìn còn đã hơn cả ngực trắng phau của hoa khôi!"
Lương Cầu hất Uông Đằng ra, khoác vai Vệ Uyên, ghé tai nói nhỏ: "Uyên ca, không ngờ huynh biết thủ thuật gian lận. Hay mình phối hợp, nuốt luôn Thanh Hà Nhã Uyển?"
Vệ Uyên liếc cậu ta: "Đệ tham thật. Nhưng qua hôm nay chắc kinh thành chẳng ai dám cược với chúng ta nữa… vậy chơi một vố thật to?"
Mắt Lương Cầu nheo lại, ý cười lấp ló: "Uông Đằng vừa mới đính hôn với con gái thái sư Văn. Hay mình… thắng luôn vị hôn thê của gã?"
"Đúng ý ta. Chỉ sợ thằng ba ba nhỏ kia chơi bẩn. Đệ cho người về nhà họ Lương điều một ngàn thị vệ. Ta bảo Hỷ Thuận về nhà họ Vệ điều một ngàn thị vệ."
"Uyên huynh, huynh xấu xa thật!"
"Cầu đệ cũng chẳng hiền đâu."
"Như nhau cả thôi."
Hai anh em họ nhìn nhau, nở nụ cười gian như cáo. Lương Cầu là người mở lời trước với Uông Đằng: "Cược thì được, nhưng phải đủ bốn người, với lại cược nhỏ chán lắm."
"Được! Cược!"
Uông Đằng liếc xéo tên chia bài bằng khóe mắt. Gã không sợ Vệ Uyên và Lương Cầu chơi lớn, chỉ sợ hai người họ không dám chơi.
Ván bài tiếp tục. Hổ Cười sợ xảy ra sai sót nên chỉ động tay động chân trên bài của Vệ Uyên và Uông Đằng, còn Thái Khôn với Lương Cầu thì phát đại bài lẻ.
Bài của Vệ Uyên và Uông Đằng đều là sảnh. Vệ Uyên là 4-5-6, Uông Đằng là 7-8-9.
Bài vào tay, bốn người thay nhau đặt. Chẳng mấy chốc trên bàn đã chồng thêm hai mươi vạn lượng ngân phiếu.
Suốt quá trình, Uông Đằng bóp chặt bài đến trắng cả khớp tay, sợ Vệ Uyên tráo mất.
Vệ Uyên ném nốt mười vạn lượng còn lại xuống bàn, rồi cùng Lương Cầu góp thêm mười lăm vạn lượng.
Lương Cầu rung rung cái mặt béo, đắc ý nói: "Muốn mở bài của bọn ta thì lấy năm mươi vạn lượng ra. Không móc nổi thì nhận thua đi."
Uông Đằng do dự, kéo tên chia bài lại: "Chắc chứ?"
"Cậu chủ, ta lấy cái đầu trên cổ ra bảo đảm. Bài của thế tử nhỏ hơn ngài. Còn Lương Cầu chỉ là một đôi nhỏ. Ngài chắc canh lớn hơn cả hai người họ."
"Được! Lần này làm tốt, ta đề bạt ngươi lên làm đại chưởng quỹ tầng ba!"
Uông Đằng đứng bật dậy, đập tay xuống mặt bàn: "Tiền thì đúng là ta hết rồi. Nhưng ta có Thanh Hà Nhã Uyển! Chỗ này hiện đáng giá tám mươi vạn lượng. Ta đem nó cầm năm mươi vạn lượng để cược!"
Vệ Uyên và Lương Cầu nhìn nhau cười: "Được. Đem khế ước nhà, khế ước đất ra đây. Rồi chúng ta ký tên điểm chỉ lên khế ước!"
Lần này Uông Đằng khôn hơn. Gã úp ống lắc xúc xắc lên bài của mình, lại đè chặt bằng tay, sợ xảy ra biến cố như lần trước.
Ký tên điểm chỉ xong xuôi, Uông Đằng lập tức lật bài-7-8-9 sảnh, lại còn là thùng phá sảnh.
Vệ Uyên nhíu chặt mày, lật bài của mình ra, lộ 5-6-7 sảnh.
"Thắng rồi! Ta thắng rồi!"
Mặt Lương Cầu sa sầm: "Uyên ca, huynh cũng chẳng đáng tin gì hết! Huynh bảo chắc chắn thắng cơ mà?"
"Vệ Uyên mà đáng tin được, thì heo nái cũng biết trèo cây!"
Uông Đằng cười ha hả, bắt đầu gom tiền.
"Thanh Hà Nhã Uyển giữ được rồi. Lại còn gỡ sạch những gì đã thua trước đó, còn lời thêm mười lăm vạn lượng. Sướng, sướng thật!"
Vệ Uyên ôm vai Lương Cầu: "Xin lỗi."
Lương Cầu ủ rũ cụp đầu: "Thôi, đều là huynh đệ cả. Uyên ca cũng vì giúp ta gỡ lại mới tới song bạc. Thua thì thua… cùng lắm về nhà ăn một trận đòn…"
"Ta đâu có bảo chúng ta sẽ thua. Đệ mở bài ra."
"Mở cái gì, ta chỉ có đôi 4."
Lương Cầu bất lực lật bài, kết quả lại là ba con 4 - sám cô.
Cậu ấy sững người, rồi lập tức hiểu ra Vệ Uyên đã động tay động chân. Lương Cầu kích động ôm chầm lấy Vệ Uyên, hôn chụt chụt hai cái.
"Thắng rồi! Thắng rồi! Uyên ca, chúng ta thắng mười vạn lượng, với cả từ nay Thanh Hà Nhã Uyển cũng là của chúng ta!"
"Không thể nào! Hai ngươi gian lận!"
Uông Đằng định nhào tới giật khế ước nhà và khế ước đất, nhưng Lương Cầu đã chộp trước một bước. Cậu ta nâng chén rượu rồi nện mạnh xuống đất.
Hơn chục thị vệ của Lương phủ và Vệ phủ xông vào, đồng loạt cúi người hành lễ với Vệ Uyên và Lương Cầu.
"Tham kiến thế tử!"
Lương Cầu cầm khế ước đất, trợn mắt: "Thằng ba ba nhỏ, ngươi còn dám cướp à? Tin không lão tử đập nát chỗ này… À không, xin lỗi, chỗ này giờ của nhà họ Vệ với nhà họ Lương rồi, không đập được!"
Nói xong, Vệ Uyên và Lương Cầu khoác vai nhau cười vang.
Phụt!
Uông Đằng tức đến công tâm, phun ra một ngụm máu. Gã túm lấy tên chia bài, nghiến răng: "Ta cần một lời giải thích."
"Cậu chủ… ta cũng không ngờ Vệ Uyên lại biết gian lận, còn lợi hại đến vậy. Chúng ta đều bị hắn giả heo ăn hổ lừa rồi."
"Thế… thế giờ phải làm sao? Ta thua ba mươi vạn lượng bạc, lại còn cả Thanh Hà Nhã Uyển. Về nhà chắc chắn ta sẽ bị gia tộc đánh chết!"
Tên nhị chưởng quỹ nghĩ ngợi một lúc: "Cậu chủ, ta đề nghị tiếp tục cược. Lần này chỉ có ngài và thế tử. Hắn không được đổi bài với người bên cạnh. Chỉ cần ngài giữ chặt bài trong tay, không để hắn tráo, chúng ta chắc chắn thắng."
"Đúng, đúng! Cược tiếp!"
Uông Đằng lúc này đầu óc rối như tơ vò, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ ngốc, cứ thế chạy tới trước mặt Vệ Uyên.
"Vệ huynh, Uyên ca… cược đi. Ta cầu xin huynh, chúng ta cược tiếp đi!"
Vệ Uyên vỗ nhẹ lên mặt Uông Đằng: "Những năm qua ngươi thắng ta không dưới hai mươi vạn lượng bạc. Hôm nay ta thắng cả vốn lẫn lãi về rồi. Ngươi muốn lật kèo, nhưng bổn thế tử không muốn cho ngươi cơ hội."
"Nhưng… ngươi đã cầu xin rồi. Chỉ là dáng vẻ cầu xin của ngươi xấu quá. Quỳ xuống dập đầu, ta sẽ cược tiếp với ngươi."
"Được!"
Tuyến phòng thủ trong lòng Uông Đằng đã sụp đổ hoàn toàn. Gã chẳng kịp nghĩ gì, ngay trước bao ánh mắt đã quỳ sụp xuống, dập đầu với Vệ Uyên.
Vệ Uyên đặt chân lên đầu gã: "Giày bổn thế tử hơi bẩn rồi. Làm sao đây?"
"Ta lau! Ta lau!"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!