Bên cạnh, Lương Cầu hùa theo, giọng nhơn nhơn: "Lão già, một là đưa tiền, không thì ta sẽ dắt con gái ông đi. Uyên ca ta bắn phát đầu, rồi tới ta bắn phát hai. Chơi chán thì bán thẳng vào Giáo Ti Phường…"
Thái sư Văn tức đỏ cả mặt: "Các ngươi muốn bao nhiêu!"
Vệ Uyên giơ hai ngón tay: "Hai mươi vạn lượng bạc!"
"Xì! Sao các ngươi không đi cướp tiềm trang đi!"
"Cướp tiền trang sao nhanh bằng cướp tiền của ông…" Vệ Uyên cười hề hề, rồi quay sang hỏi: "Cầu đệ, đệ nói xem em Đan nhà ta mà bị tống vào Giáo Ti Phường, có ai chịu trả giá cao không?"
Lương Cầu bĩu môi: "Uông Đằng, thằng ba ba nhỏ đó, ỷ nhà họ Uông đông người nên đắc tội không ít kẻ."
"Hôn thê của hắn, lại thêm cái mác con gái thái sư, kiểu gì cũng có công tử vung tiền mua em Đan một đêm xuân tiêu."
"Uyên ca, Thanh Hà Nhã Uyển giờ đã là của chúng ta rồi. Sao phải đem 'tài nguyên' ngon vậy ném vào Giáo Ti Phường? Đấu giá em Đan ngay tại sân nhà mình chẳng sướng hơn à."
"Cầu đệ nói chí phải, ngu huynh lĩnh giáo!" Vệ Uyên vỗ đùi cái đét.
"Uyên ca quá lời…" Lương Cầu cười tít mắt.
Nghe hai tên công tử bột rác rưởi tâng bốc nhau như đang bàn chuyện làm ăn, thái sư Văn cau mày. Ông ta vừa tức vì chúng dám sỉ nhục con gái mình, vừa chấn động vì Thanh Hà Nhã Uyển đã đổi chủ.
"Thanh Hà Nhã Uyển… thật sự bị các ngươi nuốt rồi sao?"
"Thật hơn cả ngọc trai!" Vệ Uyên đáp tỉnh bơ.
Anh lôi khế ước nhà đất ra lắc lư trước mắt thái sư, rồi lại rút thêm một xấp giấy nợ có chữ ký của Uông Đằng, cười như không cười nhìn ông ta: "Hai mươi vạn lượng bạc. Ta sẽ viết cho ngươi một biên nhận."
Thái sư Văn do dự rất lâu, cuối cùng quay sang lão quản gia: "Đi phòng sổ lấy tiền."
"Lão gia, hắn đang tống tiền, ngài…" Lão quản gia vừa mở miệng đã bị cắt ngang.
Giọng thái sư Văn đầy bực bội: "Ta bảo ngươi đi lấy tiền ngươi còn không mau đi! Bổn thái sư nhìn hai thằng này thêm một giây cũng thấy chướng!"
Lão quản gia không dám lải nhải nữa, vội vã chạy đi.
Một túi ngân phiếu nhét căng phồng. Lương Cầu chẳng ngại nặng, khoác luôn lên lưng.
Vệ Uyên ký xong biên nhận, mỉm cười với thái sư Văn. Hai người còn chắp tay, khách sáo cáo biệt như thân tình lắm…
Lên kiệu rồi, Lương Cầu vẫn không hiểu, nghiêng người hỏi: "Uyên ca, lão già đó bị sao vậy? Đòi quá đáng thế mà lão chịu cái rụp, còn chẳng thèm trả giá."
Vệ Uyên cười nhạt: "Đó gọi là dương mưu."
"Hả? Ý gì?"
"Nếu không có gì bất ngờ, thái sư Văn đã nhìn ra Uông Đằng là đồ phế vật. Mà sau chuyện này, Uông Đằng càng khó chạm tới trung tâm quyền lực của nhà họ Uông."
"Thái sư Văn gả con gái cho hắn vốn là để liên hôn chính trị. Giờ gặp một thằng vô dụng, liên cái con khỉ."
Lương Cầu xoa xoa cái má béo núc: "Thế sao không hủy hôn?"
"Thái sư Văn tuy là nhất phẩm đương triều, nhưng so với nhà họ Uông ba đời kế thừa, thuộc hàng bốn công tám hầu, vẫn còn kém xa. Ông ấy dám hủy hôn, tự tay tát vào mặt nhà họ Uông sao?"
"Nhưng khi ông ấy cầm biên nhận hai mươi vạn lượng trong tay thì khác. Ông ấy có lý."
"Vậy nên nhà họ Uông chắc chắn phải bồi thường khoản này cho thái sư Văn, rồi thuận nước đẩy thuyền đề nghị hủy hôn. Còn sau đó có liên hôn với con cháu khác của nhà họ Uông hay không, thì tùy thái sư Văn tự tính."
Lương Cầu giơ ngón cái: "Uyên ca đúng là đỉnh! Sao ta thấy từ sau lần trước, huynh suýt chết trên bụng đàn bà xong, tự nhiên thông suốt, khôn hẳn ra vậy!"
"Ai rồi cũng lớn lên thôi. Cầu đệ cũng không tệ."
"Đương nhiên! Đệ với tỷ của đệ có thể coi là văn võ song toàn. Nhà họ Lương có hai bọn ta, lo gì không mạnh!"
Nói đã đời, cậu ta hỏi tiếp: "Giờ chúng ta đi đâu?"
"Dĩ nhiên là tới Uông phủ đòi nợ!"
Phủ Cẩm Y Hầu, Uông phủ.
Vệ Uyên nhảy khỏi kiệu, dáng vẻ cà lơ phất phơ như kẻ tiểu nhân đắc chí. Anh chỉ thẳng cổng phủ hầu, quát: "Bọn bay! Bao vây cho bổn thế tử! Một con ruồi cũng không được thả ra!"
Đám gia đinh giữ cửa còn chưa kịp phản ứng đã bị thị vệ khống chế.
Vệ Uyên lao lên, tung một cước đá vào cánh cửa son dày nặng, chi chít đinh cửa.
Nhưng người anh gầy yếu, lại xuống chân quá mạnh, vừa đá vào đã bị bật ngược. Anh bay văng hai ba mét, lăn lông lốc mấy vòng trên đất.
Lương Cầu, Hỷ Thuận cùng hai ngàn thị vệ đều muốn cười, nhưng chẳng ai dám. Đám người chỉ biết bịt chặt miệng, nghẹn đến mặt đỏ như gấc.
Vệ Uyên chửi ầm: "Đứng đực ra xem trò vui hả? Muốn cười thì cười! Đừng có tự nghẹn chết!"
"Còn không mau đi mở cửa!"
Mấy thị vệ xông tới, dùng vai húc mạnh. Cổng son bật mở. Ngoài vòng vây, Vệ Uyên dẫn theo mấy trăm người nối đuôi nhau tràn vào.
Đám hạ nhân chưa từng thấy cảnh tượng này, hoảng loạn gào lên: "Có quân địch tập kích! Có quân địch tập kích!"
Cha của Uông Đằng, Uông Thủ Hạc, mặc áo đạo bào thuật sĩ rộng thùng thình, dẫn hơn trăm người nhà họ Uông bước ra.
Uông Thủ Hạc ở trên triều làm phó Ti Thiên Giám, chỉ là quan chính tam phẩm, còn thua nhiều trưởng bối nhà họ Uông về chức tước. Nhưng Ti Thiên Giám đặc thù, nên ông ta nắm thực quyền.
Quan trọng hơn, nhà họ Uông vốn xuất thân từ dòng dõi đạo mộ, nhiều quy củ tổ truyền vẫn giữ nguyên. Ví như vị trí gia chủ không phải ai làm quan cao thì ngồi, mà phải theo tổ huấn: tinh thông phong thủy bát quái, cơ quan huyền thuật, lại còn phải qua khảo hạch mộ thất đặc biệt.
Uông Thủ Hạc nhìn rõ người đến, sắc mặt sa sầm: "Vệ Uyên? Lương Cầu? Hai ngươi dẫn quân chạy tới nhà họ Uông ta làm gì!"
Vệ Uyên chẳng buồn vòng vo. Anh chỉ vào một cô gái trong đám người, Uông Tiểu Vân: "Bắt cô ta lại đây!"
Mấy thị vệ vừa lao tới thì một tiếng quát như sấm nổ vang lên: "Có ta, Thiết Chưởng vô địch Đồng Vạn Kim ở đây, kẻ nào dám làm càn!"
Một gã tráng hán ngoài bốn mươi xông ra. Thân hình như gấu, mắt tròn như chuông, râu ria xồm xoàm, cao to sừng sững.
Gã giơ đôi bàn tay chai sần, chém thẳng vào đám thị vệ đang chụp Uông Tiểu Vân.
Thị vệ nhà họ Lương đều từng vào sinh ra tử, phản ứng cực nhanh, rút đao đỡ lại.
Rắc!
Lưỡi đao bị bàn tay thịt đánh gãy. Thế chưởng không hề giảm, đập thẳng vào người, lập tức gãy xương đứt gân, cả người bay ngược ra sau.
"Cao thủ!" Vệ Uyên liếc một cái đã nhìn ra vấn đề. Thái dương gã phồng lên, hai tay đầy vết chai, rõ ràng lấy ngoại công làm chủ, tu kiểu tương tự Thiết Sa Chưởng. Ít nhất cũng là cảnh giới tông sư.
Vệ Uyên gật đầu với Giang Ngọc Nhĩ: "Gã Đồng Vạn Kim này lợi hại. Cô không cần nương tay, cứ dốc hết sức mà đánh."
"Rõ!" Giang Ngọc Nhĩ đáp.
Cô ta sải bước, như một kẻ khổng lồ lao thẳng tới, nắm đấm vung lên nện xuống Đồng Vạn Kim.
Đồng Vạn Kim khinh khỉnh, hờ hững giơ chưởng đón trực diện: "To xác không có nghĩa là đánh được. Hôm nay ta sẽ dạy cho con đàn bà mập này biết chân lý võ học là…"
Gã chưa kịp nói hết câu, nắm đấm của Giang Ngọc Nhĩ đã đập thẳng vào bàn tay chai sần, ánh lên sắc kim loại.
Rắc!
Xương gãy gân đứt, cả bàn tay bị nện nát bét, máu thịt bầy nhầy. Thậm chí xương cánh tay trên cũng xuyên qua thịt, chọc lòi ra sau vai.
Đồng Vạn Kim bay văng hơn hai chục mét, đập vào hòn giả sơn trong sân, cả người bị "đóng" vào thân đá.
Phụt!
Gã há miệng phun ra một ngụm máu lẫn nội tạng, rồi ngất lịm.
Giang Ngọc Nhĩ sợ hãi chạy về bên Vệ Uyên, dáng vẻ rụt rè như cô gái nhỏ: "Thế tử… ta… ta ra tay nặng quá. Có phải ta đánh chết hắn rồi không? Ta có phải ngồi tù không?"
"Có bổn thế tử ở đây, cô cứ yên tâm." Vệ Uyên vỗ nhẹ lên cánh tay cô ta. "Lần này làm rất tốt."
Anh nhìn Đồng Vạn Kim bất tỉnh, nhổ phì một cái: "Thiết Chưởng Vô Địch cái con mẹ gì. Biệt hiệu kêu vang thế mà hóa ra chỉ có mỗi cái mã, phế vật."
"Bắt Uông Tiểu Vân về cho bổn thế tử!"
Cung phụng có tu vi cao nhất ở phủ Uông còn không chịu nổi một quyền của Giang Ngọc Nhĩ, những võ giả khác càng cúi gằm mặt, chẳng ai dám ló đầu.
Dù sao họ đến phủ Uông cũng chỉ để lĩnh bổng lộc kiếm tiền, chứ biết rõ đi là chịu chết, không ai ngu mà làm…
Đúng lúc ấy, Thái Khôn, vai quấn băng lại đứng chắn trước Uông Tiểu Vân, chỉ vào đám thị vệ mà quát: "Ta xem ai dám động thủ! Ta là trạng nguyên, môn sinh của thiên tử! Các ngươi dám ra tay với ta tức là sỉ nhục đế uy, tội chém đầu!"
Vệ Uyên xông tới, một cước đá thẳng, đạp cho tên mặt trắng ngã lăn ra đất. Anh còn dẫm mạnh lên khuôn mặt bóng bẩy trắng trẻo kia, nghiền đến méo xệch: "Con gái ruột của thiên tử lão tử còn dám làm, ngươi chỉ là một thằng môn sinh của thiên tử thì là cái lông gì!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!