Tại hậu viện rộng rãi của Thanh Hà Nhã Uyển, người ta đã bày sẵn hai mươi bàn tròn lớn, mỗi bàn ngồi được mười người, đủ để hai nghìn thị vệ thay nhau ăn tiệc chạy bàn.
Món ăn đều theo chuẩn yến tiệc ở Kinh Thành. Giữa bàn đặt một mâm đồ nguội lớn, kèm tám món bánh Kinh.
Tiếp đó là tám đĩa món Kinh, bốn lạnh bốn nóng, đủ tám món.
Rồi đến tám bát lớn tám bát nhỏ, gom đủ các kiểu chế biến: áp chảo, om, sốt, nướng, hầm, xào, hấp, trụng.
Hai mươi bàn ấy, chỉ cần có món nào bị ăn sạch, nhà bếp lập tức bưng món mới lên thay. Vì ai nấy đều có công vụ, không được uống rượu. Ăn no là rút xuống, đổi tốp thị vệ khác vào ăn tiếp.
Vừa có tiền lĩnh, vừa được ăn ngon, đám thị vệ đối với Vệ Uyên cảm kích đến mức suýt quỳ lạy. Chưa kể Vệ Uyên còn nói hôm nay họ đi tìm cô nương được nửa giá, vài lão dâm đãng đã lén lút chuồn lên lầu hai từ sớm…
Trong Thanh Hà Nhã Uyển, bốn hoa khôi chia đôi ngồi hai bên Vệ Uyên và Lương Cầu, kề vai rót rượu hầu chuyện.
Đỗ Tam Nương đứng sau lưng Vệ Uyên, hai tay xoa bóp bờ vai anh, giọng mềm như nước: "Thế tử thấy lực tay của ta… có vừa không?"
"Cũng được."
Tam Nương cười khẽ, cúi người sát hơn: "Thế tử, giờ ngài là chủ nhân rồi. Tiểu Điệp với Tiểu Ngải đều là người làm của ngài, ngài nhớ thương hoa tiếc ngọc một chút. Lỡ hành quá tay làm hỏng, thì còn đâu sức mà kiếm tiền cho ngài nữa."
Rõ ràng cô ta đang bóng gió chuyện hôm qua, vụ "thiếu nữ tử sĩ" khiến danh Vệ Uyên nổi như cồn: bị chơi đến chết, lại còn… lộ cả chuyện bẩn thỉu.
"Danh tiếng của lão tử là do các cô ta bôi ra chứ ai…"
Vệ Uyên muốn khóc mà không có nước mắt. Anh cần giữ hình tượng đệ nhất ăn chơi Kinh Thành, nhưng… cái chậu phân này cứ úp lên đầu anh, đúng là câm ăn hoàng liên, đắng cũng không nói được.
Anh hít sâu một hơi, đổi giọng: "Đúng rồi Tam Nương, dạo này khách tới chơi có chưởng quỹ ngân hàng Vĩnh Phong hay ngân hàng nào khác không? Hoặc chưởng quỹ đại thương gia buôn gạo cũng được."
"Ngân hàng? Thương gia buôn gạo?" Tam Nương hơi ngẩn ra. "Thế tử muốn làm gì?"
"Đầu tư."
Đúng lúc ấy, cách Vệ Uyên không xa, một nam nhân đứng dậy chắp tay cáo từ: "Thẩm chưởng quỹ, bổn quan xin phép đi trước!"
Người này Vệ Uyên nhìn thấy quen mắt, chính là vị quan tam phẩm đương triều, thị lang bộ Hộ.
Kẻ được gọi là Thẩm chưởng quỹ là một người đàn ông hơn ba mươi, hơi mập.
Rầm!
Thẩm chưởng quỹ đập tay xuống bàn, mặt sầm như tro: "Nhận tiền rồi không làm việc, đám quan Kinh Thành đúng là ăn người không nhả xương!"
Cô nương bên cạnh vội vàng dỗ dành, lại rót rượu khuyên nhấp môi, nhưng bị Thẩm chưởng quỹ hất tay đẩy ra.
"Không ăn nữa. Tính tiền!"
Vệ Uyên khẽ nhíu mày: "Giọng nói mềm mại xứ Ngô… người Giang Nam?"
Tam Nương vội cúi sát tai anh, thì thầm: "Thế tử, hắn ta là Thẩm Vạn Tam, Thẩm chưởng quỹ từ Giang Nam lên Kinh mở chi nhánh Vĩnh Phong. Ai ngờ bị người ta ăn chặn, vòi vĩnh đủ đường mà việc vẫn không đâu vào đâu."
"Nên hắn ta bực bội, nổi nóng chút thôi. Thế tử đừng chấp. Người làm ăn bọn ta, hòa khí mới sinh tài."
Vệ Uyên cười nhạt, vỗ vai Lương Cầu: "Tứ đại hoa khôi tối nay nhường ngươi hết. Ta đi bàn chuyện làm ăn."
"Uyên ca, nhường đệ hết á?" Lương Cầu trợn mắt. "Không giống phong cách của huynh nha. Bình thường huynh thấy đàn bà là chân như dính keo…"
Vệ Uyên mặc kệ lời chọc ghẹo, đứng dậy bước về phía Thẩm Vạn Tam.
"Thẩm huynh, xin lưu bước."
"Hử?"
Thẩm Vạn Tam quay đầu, thấy Vệ Uyên, lại thấy Tam Nương cứ liên tục liếc mắt ra hiệu cho mình.
Hắn ta vội chắp tay, cố nặn ra nụ cười: "Xin lỗi, vừa rồi ta… hơi quá chén, nói lớn tiếng chút. Tuyệt đối không có ý đập phá quán."
"Ta tới muốn bàn với ngươi một mối làm ăn. Mời ngồi."
Hai người trở lại bàn. Tam Nương lập tức giới thiệu: "Thẩm chưởng quỹ, vị này là chủ nhân mới của Thanh Hà Nhã Uyển chúng ta, cháu của Vệ Quốc Công, Vệ Uyên, Vệ thế tử."
Thẩm Vạn Tam lập tức thấy buồn nôn như nuốt phải ruồi, trong lòng thề từ nay không bén mảng tới Thanh Hà Nhã Uyển nữa.
Cái danh đệ nhất ăn chơi Kinh Thành của Vệ Uyên, hắn ta ở tận Giang Nam cũng từng nghe. Loại người này không đắc tội nổi. Vừa vô lại vừa ngang ngược, gặp phải chỉ coi như hôm nay xui tận mạng…
Trong lòng ghê tởm là thế, nhưng ngoài mặt Thẩm Vạn Tam vẫn cung kính đủ lễ: "Thì ra là thế tử điện hạ. Tiểu nhân đã nghe đại danh từ lâu."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!