Lọc Truyện

Thế Tử Vô Song - Lý Triệt

 Vương Tam Xuân đờ người. "Mời"… là mời kiểu gì? 

 Sau lưng gã, một tên gầy nhẳng lập tức hiểu ý, khì khì cười: 

 "Ngốc vậy? Bắt cóc con tin không biết à? Còn cần điện hạ dạy?" 

 Mắt đám tội đồ đồng loạt sáng rực. 

 Bắt cóc? Việc khác có khi làm không xong, chứ chuyện này… quen tay lắm! 

 Bọn họ còn đang lo chẳng biết báo đáp đại ân của điện hạ thế nào đây! 

 Lý Triệt gọi Thu Bạch tới, đưa cho y một tờ danh sách: "Những người trên này, thiếu một cũng không được. Và tuyệt đối không được làm họ bị thương, hiểu chưa?" 

 "Điện hạ yên tâm, thuộc hạ hiểu!" 

 Năm mươi tay hảo thủ mặc gọn đồ bó sát, bên hông giắt bao tải với dây thừng, chia thành nhiều tốp lặng lẽ rời khỏi cửa sau phủ Thập Vương. 

 Người Thu Bạch chọn đều từng lăn lộn trong kinh đô, rành từng ngõ hẻm. Chẳng mấy chốc đã mò tới nhà mục tiêu đầu tiên. 

 "Công bộ sở chính Lưu Nghiệp?" 

 Một trung niên râu dài nghe có người gọi mình thì lơ mơ quay đầu: "Ai gọi ta?" 

 Chưa dứt lời, một cánh tay lực lưỡng đã thò từ bóng tối ra, bịt chặt miệng ông ta. 

 Vương Tam Xuân khì khì cười, giật cái bao tải bên hông, trùm thẳng lên đầu đối phương. 

 "Xác nhận đúng người, mang đi!" 

 Lưu Nghiệp chỉ thấy trước mắt tối sầm, tim lập tức rớt xuống đáy. 

 Bọn này là ai? Cẩm Y Vệ? Hay bọn bắt cóc? 

 Mạng ta… xong rồi! 

 Bên cạnh, Thu Bạch rút danh sách ra, dùng móng tay bấm một vệt lên tên Lưu Nghiệp. 

 "Đi. Mục tiêu tiếp theo." 

 Ở một tiểu viện hẻo lánh trong kinh đô, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. 

 Vương Tích vừa tan trực, còn chưa kịp cởi quan phục, vừa đáp vừa chạy ra mở cửa: "Ai đấy? Ra ngay, ra ngay!" 

 Cửa vừa hé một khe đã bị người ngoài đẩy phăng. 

 Một đám hán tử vai u thịt bắp nối đuôi xộc vào, vây kín Vương Tích trong sân, không chừa nổi một lối thoát. 

 "Các… các ngươi là ai?" Vương Tích sợ đến trắng bệch. 

 Thu Bạch là người bước vào sau cùng, ngẩng mắt nhìn Vương Tích: "Giám thiên ti quan chính, Vương Tích?" 

 "Đúng là bản quan! Các ngươi là ai, sao dám tự tiện xông vào phủ đệ quan viên triều đình… ư ư ư…" 

 Vương Tam Xuân trùm bao tải càng lúc càng thuần thục. Gã chỉ hất nhẹ một cái, bao đã chụp xuống đầu Vương Tích, rồi vác luôn lên vai. 

 "Điện hạ cũng lạ thật, sao toàn đi bắt mấy quan nhỏ chẳng danh chẳng tiếng thế này?" 

 "Đừng nghi ngờ quyết định của điện hạ. Điện hạ tự có sắp xếp." Thu Bạch lạnh giọng. 

 Vương Tam Xuân liếc y đầy khinh khỉnh: "Ngươi là cái thá gì mà dám lên giọng dạy đời ta?" 

 Mặt Thu Bạch cứng lại, vừa định nói gì đó- 

 Trong nhà bỗng lao ra một thanh niên, chỉ thẳng vào bọn họ mà gào lên: 

 "Này này này! Các ngươi là ai? Sao lại trói cha ta?!" 

 Thu Bạch cau mày, mất kiên nhẫn: "Ngươi là ai?" 

 "Ta là công bộ lệnh sử, Vương Sùng Giản!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận