Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

 

 Mẫu giáo có phiếu bé ngoan, tiểu học có danh hiệu học sinh ba tốt, giới võ lâm đương nhiên cũng có bảng thành tích của riêng mình.  

 Bảng thành tích này được lưu truyền từ cả ngàn năm trước, trước giờ vẫn chưa từng bị gián đoạn.  

 Võ thuật cổ đại của Hoa Hạ được chia làm ba bảng, bảng Long, bảng Hổ và bảng Bưu.  

 Bảng Long là bảng xếp hạng cao nhất của Hoa Hạ, những nhân vật lớn có tên trong đó đều là tông sư.  

 Một vài danh tướng nổi tiếng của Hoa Hạ xưa kia như Lữ Bố, Quan Vũ, Trương Phi đều là các nhân vật tầm cỡ trong bảng Long.  

 Còn về bảng Hổ, bảng này xếp ngay dưới bảng Long, tuy đứng thứ hai nhưng sức mạnh của bọn họ đều thâm sâu khó đoán.  

 Cuối cùng là bảng Bưu, người được xếp trong bảng Bưu này khá đông, có lúc còn bị gọi là bảng dự bị của bảng Long.  

 Là bởi, nếu ai trong thế hệ trẻ có thể lọt vào bảng này, có nghĩa sẽ có tiềm lực trở thành tông sư.  

 Rất dễ để trở thành tiểu tông sư, nhưng để lên tới tông sư lại quá khó!  

 Tuy chỉ cách nhau đúng một con chữ, thế nhưng khoảng cách sức mạnh lại xa cả vạn dặm.  

 Tịnh Nhất Môn xếp thứ thứ ba trong cửu môn, nhưng cũng mới có hai đệ tử trẻ tuổi được lên bảng, có thể thấy vào được bảng Bưu không hề dễ dàng.  

 Diệp Phàm trầm ngâm, cười nói: “Vậy tôi thì sao, thấy tôi có thể lọt vào bảng không?”  

 Thấy bộ dạng tươi cười của anh, Linh Hồ Uyển Nhỉ lập tức cạn lời: “Diệp đại ma đầu, việc bây giờ anh nên lo là các đệ tử trẻ tuổi của cả giới võ lâm đang đua nhau tranh giết anh, chứ không để tâm tới việc anh có thể lên bảng được hay không!”  

 Lệnh của Liên Minh Võ Đạo đưa ra khiến tất cả đệ tử của danh môn chính lớn đều sôi sục.  

 Truy sát Diệp Phàm sẽ có được tư cách tiến vào Liên Minh Võ Đạo, và sẽ nhận được sự bồi dưỡng của tông sư.   

 Với vô vàn điều kiện như vậy, khiến vô số thanh niên tuấn kiệt đều vô cùng phấn khích.  

 Diệp Phàm bây giờ có thể sánh với loài gấu trúc. Tuy nhiên, nếu gấu trúc đáng yêu dễ thương, còn nhận được yêu quý của mọi người. Thì Diệp Phàm lại bị người ta vây lấy truy sát.  

 Diệp Phàm rùng mình, anh cũng không biết đây là vinh hạnh của bản thân hay là nón nợ.  

 Thế nhưng, đứng từ một góc độ khác, với sự cường mạnh của Đao Ma Độc Cô Thiên Đao, anh tuy mới chỉ xuất hiện dưới danh nghĩa là truyền nhân của ông ta, nhưng cũng đã có thể gây ra sóng gió lớn như thế.  

 Nếu như Độc Cô Thiên Đao xuất thế thì sao?  

 Diệp Phàm không dám tưởng tượng, có lẽ sẽ khiến trời long đất lở, gió tanh mưa máu!  

 “Được rồi, chúng ta vẫn nên nghĩ cách làm thế nào đối phó với màn truy sát sắp tới...”, Linh Hồ Uyển Nhi trầm giọng nói.  

 “Đối phó cái gì?”  

 Diệp Phàm lắc đầu, sắc mặt trở nên hung hăng: “Quân đến dùng tướng chặn, nước tới dùng đất lấp, tên nào đến giết chết tên đó, đến cả đôi thì giết cả đôi!”  

 “Khưa, mạnh thì chưa bằng ai nhưng chỉ được cái bốc phét là giỏi, cứ tiếp tục mà bốc phét đi, tôi và em Long sẽ không bóc phốt anh đâu”.  

 Linh Hồ Uyển Nhi giọng coi thường nói, Long Linh ở một bên cũng vội gật đầu, thậm chí còn không cả phản đối khi nghe Linh Hồ Uyển Nhi gọi mình là em.  

 Khoé miệng Diệp Phàm chợt giật giật mấy cái, một tay đẩy xe lăn đi: “Không thèm chơi với các cô nữa...”  

 ...  

 Trong vùng núi rộng lớn của Huyện Long Sơn tỉnh Xuyên, Lâm Thanh Đế tay cầm một con trùng độc màu máu vần vò.  

 Đúng lúc này, thấy Hoa Bà Bà đi vào, Lâm Thành Đế vội vàng đứng dậy, đỡ cánh tay bà ta.  

 Cung kính mà nói: “Bà Bà!”  

 “Đế Nhi, tôi mang tới một tin tốt cho cậu”, Hoa Bà Bà cười nói.  

 “Bà Bà cứ nói”.  

 “Diệp Phàm xuất hiện rồi...”  

 Soạt!  

 Hoa Bà Bà còn chưa nói hết, cả người Lâm Thanh Đế liền toát ra luồng khí lạnh lẽo tanh mùi máu.  

 Luồng khí này quá lạnh, thậm chí còn khiến người khác phải nôn khan, rất khó có thể tưởng tượng ra được một con người sao có thể toát ra được luồng khí này.  

 Hoa Bà Bà lộ rõ nụ cười hài lòng, trong khi đứa con trai của bà tu luyện thất bại, thì Lâm Thanh Đế lại đã làm được.  

 Lâm Thanh Đế đã trải qua ba lần cắn thuốc độc mà không chết, trong cơ thể của hắn ta còn không biết đã nuôi biết bao trùng độc.  

 Có thể nói, toàn thân Lâm Thanh Đế bây giờ đều là độc, cơ thể hắn ta chính là một con trùng độc tà ác nhất.  

 “Diệp Phàm xuất hiện rồi, thế nhưng hắn ta bây giờ lại đang gặp phải sự truy sát của cả giới võ lâm”, Hoa Bà Bà cười nói.  

 “Tại sao?”  

 “Diệp Phàm là đệ tử của Đao Ma Độc Cô Thiên Đao không có nhân tính, kẻ thù chung của cả thế lực chính đạo trong giới võ lâm”.  

 “Diệp Phàm xuất hiện với danh nghĩa là truyền nhân của Độc Cô Thiên Đao, cho nên đã dấy lên một làn sóng lớn, thế hệ trẻ ai có thể mang cái đầu của Diệp Phàm về thì có thể vào Liên Minh Võ Đạo tu luyện, và đương nhiên sẽ là do tông sư dẫn dắt...”  

 Nghe Hoa Bà Bà nói một lượt, sắc mặt Lâm Thanh Đế liền chùng xuống.  

 “Không, Diệp Phàm là của tôi, tôi phải đích thân giết chết hắn ta, phải để hắn ta chịu đủ mọi khổ cực, phải để hắn ta bị hàng vạn con côn trùng cắn xé tới chết!”  

 Lâm Thanh Đế rống lên, giọng chứa đầy oán giận, hắn ta biến thành bộ dạng bây giờ, tất cả đều là do Diệp Phàm gây ra.  

 Nếu như không phải Diệp Phàm, hắn ta bây giờ vẫn còn là cậu chủ của nhà họ Lâm ở thủ đô.  

 Ngay cả bố ruột của hắn là Lâm Hồng Hải, cũng bị bố của Diệp Phàm là Diệp Phù Sinh bẻ gãy cổ ngay trước mặt ông nội hắn ta.  

 Hắn ta nhất định phải trả thù giết bố, nhất định phải để nhà họ Diệp máu chảy thành sông, chỉ có như vậy mới có thể hoá giải được mối thù này.  

 “Bà Bà, tôi phải xuống núi, tôi phải đi giết Diệp Phàm!”  

 Toàn thân Lâm Thanh Đế bừng bừng sát khí, lúc nói tới phải giết chết Diệp Phàm, tròng mắt hắn ta đỏ ngầu lên.  

 Ánh mắt của hắn ta lúc này mang theo sự quỷ dị, chứa đầy thú tính, chứ không còn giống ánh mắt của loài người.  

 “Không phải vội, Diệp Phàm bây giờ nhất định đã khác trước, thông tin này là do Thất Tinh Tông truyền ra, sức mạnh của Diệp Phàm bây giờ đã ngang ngửa với người vừa bước vào tiểu tông sư, cậu còn chưa đạt tới tiểu tông sư, bây giờ mà đi thì quá nguy hiểm”, Hoa Bà Bà lắc đầu nói.  

 Lâm Thanh Đế cau chặt mày, hung hăng nói: “Bà Bà, tôi tự biết lượng sức, chưa giết được hắn ta ngay thì tôi sẽ ra tay với người nhà của hắn ta trước, tôi sẽ khiến tất cả những người có quan hệ thân cận với hắn ta phải chịu sự đau khổ của trùng độc”.  

 “Ha ha ha...”  

 Hoa Bà Bà cười lớn, vô cùng hài lòng nhìn Lâm Thanh Đế.  

 Bà ta thích cái cách ra tay không từ thủ đoạn và không có tính người của Lâm Thanh Đế.  

 Trước kia con trai bà ta, chình vì khi cắn độc, không dùng máu người, không dùng máu trẻ sơ sinh, lại cộng thêm tâm trí không kiên định, cho nên tới cuối cùng mới thất bại.  

 “Không phải gấp, tôi sẽ đưa cho cậu một tín vật, cậu xuống núi đến chỗ này, bọn họ sẽ rất coi trọng thuật Chung Thuật này của cậu, có sự giúp đỡ của bọn họ, cậu mới có thể làm mọi thứ...”  

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận