Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

 

 Tiếng thét chói tai của nữ tử đột ngột tắt lịm, mặt đầy kinh hãi nhìn Ninh Trần. 

 Phan Ngọc Thành nhảy từ xà nhà xuống, trầm giọng nói: "Không biết những người khác ra sao rồi?" 

 Ninh Trần chỉ biết cười khổ. 

 Đoán chừng những người khác cũng chẳng khá khẩm gì. Cái cánh tam giác này không thể kiểm soát tốc độ, rơi xuống đâu hoàn toàn phó mặc cho số phận. 

 Lúc này trong thành, khắp nơi đều có người của Ninh Trần treo lủng lẳng. 

 Kẻ thì mắc trên cây, kẻ đâm vào tường, có kẻ như Ninh Trần, phá thủng mái nhà người ta rồi rơi lọt xuống. 

 Đoàng đoàng đoàng!!! 

 Đúng lúc ấy, trong thành vang lên tiếng súng nổ. 

 Quan trọng là tiếng súng nổ khắp nơi, cứ như cả trong thành đều là người của Ninh Trần. 

 Ninh Trần và Phan Ngọc Thành liếc nhau một cái, lao ra cửa. 

 Vừa đến cửa, Ninh Trần chững bước, ngoảnh lại nhìn nữ tử mặt mày hoảng hốt: "Trắng phau đấy, chỉ là hơi nhỏ thôi!" 

 Nói xong, hắn lao thẳng ra ngoài. 

 "Lão Phan, cẩn thận!" 

 "Ngươi cũng vậy!" 

 Ra khỏi cửa, Phan Ngọc Thành nhằm thẳng Bắc Thành Môn mà chạy. 

 Còn Ninh Trần thì phóng tới Nam Môn. 

 Lúc này, cả thành đại loạn! 

 Tiếng súng nổ vang khắp nơi. 

 Ninh Trần lao đi vun vút. 

 Đột nhiên, hắn lách người nép vào góc tường. 

 Một đội binh mã phóng rầm rập tới. 

 Đợi đối phương vào tầm, Ninh Trần bất thần lao khỏi bóng tối, đao bật vỏ, người hạ thấp... chém chân ngựa! 

 Con ngựa hí lên thảm thiết, thân khụy xuống. 

 Tên lính trên lưng ngựa văng thẳng ra ngoài, rơi bịch xuống đất. 

 Những kẻ khác hoảng hốt ghì cương. 

 Vút!!! 

 Ninh Trần vung tay phóng một mũi tên, một tiếng rú thảm vang lên, một tên rơi khỏi yên. 

 "Xuống đây!" 

 Nhân lúc đối phương còn rối loạn, hắn túm lấy chân một tên lính, lôi phăng khỏi lưng ngựa, rồi vung đao chém gọn, kết liễu tại chỗ. 

 "Giết hắn." 

 Một tên kịp lấy lại bình tĩnh, trường thương trong tay đâm thẳng tới. 

 Ninh Trần lách người né tránh, chưa đợi đối phương rút thương về đã chộp lấy cán, giật phắt khỏi lưng ngựa... chưa kịp đứng dậy, hắn lao tới chém một nhát kết liễu. 

 Hai mũi thương loé sáng, đâm thẳng tới. 

 Ninh Trần bất thần lăn người chui dưới bụng con ngựa bên cạnh. 

 Rồi chộp chân một tên, kéo khỏi yên, một đao chém gọn. 

 Hắn thân pháp như quỷ mị. 

 Liên tiếp có kẻ ngã gục. 

 Lúc này trong thành hỗn loạn như nồi cám. 

 Quân địch bỗng xuất hiện khắp nơi, tiếng súng nổ khắp nơi, hoàn toàn không rõ có bao nhiêu người, cũng chẳng hiểu bọn chúng từ đâu chui ra? 

 Hơn nữa, quân phản loạn chưa từng thấy hỏa thương. 

 Chỉ thấy thứ vũ khí sắt ấy nổ vang như sấm, lửa và khói đen bùng ra là đồng bọn của chúng gục xuống. 

 Ngựa của chúng cũng hoảng sợ, chạy loạn khắp Tứ Xứ. 

 Không ít tên còn chưa kịp phản ứng đã bị ngựa hất văng khỏi lưng, vậy còn là nhẹ... có kẻ bị bàn đạp mắc chân, bị kéo lê một quãng dài, đến khi ngựa dừng lại thì thân người gần như bị mài chỉ còn một nửa. 

 Tướng sĩ Hỏa Thương Doanh tuân thủ nghiêm lệnh của Ninh Trần: 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận