"Đa tạ Ngũ Hoàng Tử ban thưởng!"
Ninh Trần nhận lấy, cắn một miếng: "Ngon lắm!"
Ngũ Hoàng Tử cười ngây ngô, thấy thế cũng cầm một miếng ăn theo.
Tứ Hoàng Tử quan sát Ninh Trần, cất giọng: "Đại Huyền Ninh Ngân Y, lâu nay nghe danh. Ở Tây Cảnh ta cũng nghe tiếng ngươi. Bắt sống Tả Đình Vương, thu phục biên quan... Ninh Trần, ngươi rất khá!"
Ninh Trần mỉm cười: "Tứ Hoàng Tử quá khen, tại hạ chỉ là vận khí tốt mà thôi."
"Đừng tự khiêm. Ta ở trong quân nhiều năm, đương nhiên biết chiến trường ra sao. Đôi khi có phần may mắn, nhưng cuối cùng vẫn là thực lực."
Vừa nói, Tứ Hoàng Tử bước ra giữa sân: "Ninh Trần, qua đây cùng ta trao vài chiêu."
Ninh Trần hơi sững: "Cái này... tại hạ nào dám động thủ với Tứ Hoàng Tử?"
Tứ Hoàng Tử cười: "Nghe nói Ninh Ngân Y trời không sợ đất không sợ, mà lại câu nệ thân phận của ta... Ngươi với ta đều là người nhà binh, khỏi cần vướng những lễ nghi rườm rà."
Ninh Trần hơi nhíu mày: ai mà đồn bậy thế? Bảo hắn trời không sợ đất không sợ... đây chẳng phải kiểu khen để đẩy vào thế khó sao?
Cửu Công Chúa phấn khích: "Ninh Trần, cố lên, đánh bại Tứ ca!"
Ninh Trần trợn mắt.
Tứ Hoàng Tử dở khóc dở cười: "Hoài An, còn chưa gả mà cùi chỏ đã bẻ ra ngoài rồi à?"
Cửu Công Chúa đỏ mặt: "Ai bảo Tứ ca huynh quá nổ, nói lớp trẻ chẳng ai là đối thủ của huynh... Ninh Trần, cố lên!"
Ninh Trần bất đắc dĩ đi tới, giữ khoảng cách với Tứ Hoàng Tử, định rút đao thì nghe Tứ Hoàng Tử bảo: "Trong cung không tiện động đao kiếm, chúng ta so quyền cước đi?"
Ninh Trần gật đầu, tháo bội đao đặt sang một bên.
Tứ Hoàng Tử ngoắc tay: "Vào đi!"
"Tứ Hoàng Tử, đắc tội!"
Cả hai cùng lao lên.
Bộp! Bộp! Bộp!
Trong tiếng va chạm nặng nề, hai người đấm đá liên hồi, quấn lấy nhau mà giao thủ. Thân thủ của Tứ Hoàng Tử quả thực không tệ, mỗi chiêu đều nặng lực, dồn ép ráo riết.
Bộp!
Hai nắm đấm chạm cứng. Cả hai cùng lùi lại mấy bước.
"Ninh Trần, huynh không sao chứ?"
Cửu Công Chúa lo lắng hỏi.
Ninh Trần cười lắc đầu, ra hiệu mình ổn.
Hắn xoay xoay cổ tay, rồi làm một thế thủ kỳ lạ: tay trái cong lại, che sườn và mặt, tay phải thì thả lỏng vẩy vẩy vài cái.
Tứ Hoàng Tử thoáng nghi hoặc, nhưng không để tâm. Y sải bước áp sát, một quả đấm thép vung thẳng.
Ninh Trần rạp người, lắc đầu né qua. Tứ Hoàng Tử thấy vậy, liên tiếp tung quyền. Nhưng đầu Ninh Trần như quả lắc đồng hồ, nhẹ tênh tránh sạch loạt công kích của y.
Bộp! Bộp!
Hai tiếng nặng nề vang lên, bụng Tứ Hoàng Tử ăn liền hai đòn. Y nhăn mặt, ôm bụng loạng choạng lùi ra sau.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!