Vòng tròn xuyên qua từng miếng ngọc câu đỏ như máu.
Âm thanh phát ra tựa như tiếng sấm, rung lên cuồn cuộn.
Cùng lúc ấy, Dạ Mệnh cũng rời khỏi Tà Thần Điện, nhìn thấy con quái vật khổng lồ che khuất cả không trung này.
“Nhìn to đấy, có điều thực lực thế nào thì khó mà nói được.” Dạ Mệnh thản nhiên nói.
“Phù Thuộc Cửu U Quyết!”
Diệt Thế Tà Thần quát lớn một tiếng. Sáu cánh tay kết ấn cùng một lúc.
“Đây là...”
Sau khi ba ấn kết của Diệt Thế Tà Thần cùng được xuất ra thì nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Thoáng chốc mấy cột trụ hình chữ nhật đen nhánh dài đến mấy trăm dặm, từ trên trời giáng xuống.
Những cây trụ này giống như thiên thạch vũ trụ, đều rơi về phía Dạ Mệnh.
“Nhìn có vẻ hùng vĩ đấy.”
Dạ Mệnh nhìn khung cảnh giống như ngày thế giới diệt vong này, nói: “Chẳng qua uy lực vẫn kém lắm. Nhắc đến mới nhớ, hình như ta còn chưa dùng Pháp Tướng của mình bao giờ.”
Chân Dạ Mệnh đạp giữa không trung, nhìn một loạt công kích đang bay về phía mình.
“Thế giới dưới vòm trời, đại đạo vô tình, chúng sinh muôn màu, một đời trôi nổi... Thái Hư Vô Thủy, lên!”
Hai mắt Dạ Mệnh thâm thúy, giữa đồng tử như ẩn chứa hàng ngàn hàng vạn tinh tú. Khi hắn niệm xong câu này thì dường như âm thanh Đại Đạo cũng bắt đầu vang vọng.6
Phía sau, một ảo ảnh Pháp Tướng có hình thể nhỏ hơn chân thân Diệt Thế Tà Thần nhiều xuất hiện. Là một đạo nhân trẻ mặc áo bào màu trắng vàng.
Khuôn mặt đạo nhân giống Dạ Mệnh như đúc, trên tóc cài trâm, nhắm mắt, xếp bằng ở trên người Dạ Mệnh.
Đôi mắt đạo nhân hé mở.
Lộ ra đồng tử bình tĩnh như miệng giếng cổ.
“Chúng sinh giai vi nhất ngưng, định.” Đạo nhân mở miệng nói.
Tất cả sự vật sự việc trong Tà Yểm Tiểu Thế Giới, thậm chí bao gồm cả Diệt Thế Tà Thần đều đông cứng lại.0
Không giống như Vô Cấu Quyết của Đông Tuyết Vân Tịch, dùng bản thân làm trung tâm rồi khuếch tán ra phía ngoài. Chiêu này của Dạ Mệnh là trong nháy mắt đã định hết toàn bộ Tà Yểm đại lục.
Dạ Mệnh nhìn hình ảnh bất động trước mặt, khẽ ngẩng đầu.
Những cây trụ đen nhánh từ trên trời giáng xuống mà Diệt Thế Tà Thần đã triệu hồi cũng bị định cứng lại.
Pháp Tướng đạo nhân sau lưng Dạ Mệnh, tâm như nước lặng, ngón trỏ bàn tay phải khẽ nâng lên, điểm vào một chỗ trong hư không.
Hư không giống như mặt nước đang yên ắng bỗng nhấc lên từng gợn sóng lăn tăn.0
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, tất cả các cây trụ đen đều biến thành bột phấn, tràn ngập không gian
“Tên hề nhảy nhót.”
Dạ Mệnh nhìn Diệt Thế Tà Thần đang khựng lại bất động, ánh mắt đờ đẫn.0
“Cuối cùng cứ giao cho ngươi giải quyết đi.”
Hắn nhấc tay phải, giơ Quỷ Sát Tu La trong lòng bàn tay lên.
“Minh Đồ.” Dạ Mệnh khẽ gọi.
Một bóng hình xinh đẹp chui ra từ Quỷ Sát Tu La.
Nữ tử xinh đẹp đội mũ phượng xuất hiện, nàng chính là kiếm linh của Quỷ Sát Tu La.
Dạ Mệnh cầm Quỷ Sát Tu La, mũi kiếm nhắm thẳng vào Diệt Thế Tà Thần.
“Xin chủ quân đại nhân nắm chặt thiếp thân.”
Minh Đồ chính là tên của nữ kiếm linh kia, nàng nhỏ nhẹ nói.
Hai tay của nàng và Dạ Mệnh cùng cầm chuôi kiếm Quỷ Sát Tu La.
Một người một kiếm linh, cùng chém ra một kiếm.
Giờ khắc này, năng lực thời gian bất động của Pháp Tướng cũng biến mất.
Trên Tà Yểm đại lục, cho dù là Tà Thần hay Nhân tộc, khi bọn họ phản ứng lại thì chỉ thấy được một luồng bạch quang rực rỡ sáng chói xuất hiện.
Còn Diệt Thế Tà Thần trên màn trời thì lại có chút ngây ngẩn.
A?
Phật Tà Trụ hắn ta gọi tới đâu, sao lại biến mất cả rồi?4
Lúc trong đầu Diệt Thế Tà Thần vừa mới nảy ra sự nghi hoặc này thì đã giật mình cả kinh, hai mắt trợn to. Chỉ thấy một luồng kiếm khí không biết từ đâu chém về phía mình.
arxyvq
Diệt Thế Tà Thần vừa định phòng ngự, nhưng lại tuyệt vọng phát hiện, mình đã không có thời gian.
Công kích trúng đích.
Uỳnh!
Một tiếng kiếm minh trước nay chưa từng có vang vọng bên tai mọi người.
Khi bọn họ nhìn về hướng phát ra tiếng kiếm minh thì phát hiện Diệt Thế Tà Thần vốn đứng trên không trung đã mất tích từ lúc nào.
Bên phía Nhân tộc.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!