Nhưng không ngờ Dư Trần Thù trong hồng liễn lại thả lỏng nói: “Hôm nay người nào đến đều có phần… Nếu ngươi muốn thì cho ngươi một kiện vũ khí thiên giai.”
“. . .”
Thiên Vũ Viện không hổ danh là tông môn giàu có nhất Đại Đường. Ngụy Tuấn Tử nghe thấy Lục Châu được vũ khí thiên giai đã là rất có lời.
“Tốt nhất là hồng cấp.” Lục Châu đĩnh đạc nói.
Ngụy Tuấn Tử: “? ? ?”
Không ai ngờ được nam tử trung niên trốn trong góc này lại dám đưa ra yêu cầu quá phận đến thế.
“Ngươi là ai?” Giản Đình Trung bay tới hỏi.
“Ta là ai không quan trọng.” Lục Châu vẫn tóm chặt Ngụy Tuấn Tử không hề có ý định buông tay.
Giản Đình Trung cười nói: “Cho ngươi vũ khí hồng cấp, ngươi dám dùng sao?”
“Trên đời này còn có vũ khí ta không dám dùng?” Lục Châu lắc đầu nói.
“Cho ngươi thiên giai đã là tốt lắm rồi, ngươi còn lòng tham không đáy. Vũ khí của Thiên Vũ Viện mà ngươi cũng dám đòi?”
Xoẹt ——
Đúng lúc này, ánh mặt trời rọi vào vị trí chiếc bình màu xanh lục đã vỡ. Luồng khí màu lục từ từ bốc lên bay về phía Lục Châu. Lục Châu tiện tay vung lên dùng cương khí xua chúng đi.
Ngụy Tuấn Tử nói: “Vô dụng thôi, thứ này rất bám mùi. Vừa rồi chiếc bình ta đưa ngươi là dược tề không màu không mùi, có tác dụng hấp thu luồng khí này. Ngươi thả ta ra, ta giúp ngươi giải khai.”
Lục Châu lắc đầu, hờ hững nói: “Lão phu vốn cho rằng ngươi là nhân tài có thể thu nhận và bồi dưỡng. Đáng tiếc… thiên đường có cửa ngươi không đi, địa ngục không lối ngươi lại vào.”
“Hả?”
Luồng khí màu lục tiếp tục bay tới gần người Lục Châu. Giản Đình Trung trầm giọng nói: “Buông hắn ra, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
Lúc này, từ phi liễn của Trùng Hư Quan bay ra một đạo chưởng ấn đánh xuống. “Lề mà lề mề, ồn ào chết đi được. Đánh chết là xong.”
Chưởng ấn đánh thẳng vào người Lục Châu. Khi mọi người ở đây đều cho rằng hắn sẽ chết không thể nghi ngờ, Lục Châu lại phất tay áo.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!