Thân ảnh Dư Trần Thù nhoáng lên, đột nhiên xuất hiện bên trên Phiền Lung Ấn. “Xuống cho ta!” Ầm! Hắn giậm mạnh chân. Phiền Lung Ấn lập tức nặng đến ngàn vạn tấn.
Lục Châu bị đẩy xuống hơn mười mét, trong lòng bàn tay lại xuất hiện lam quang nhàn nhạt. Thần thông Túc Trụ Tuỳ Niệm! Chưởng ấn đẩy lên, Phiền Lung Ấn không còn tiếp tục hạ xuống mà ngược lại bay vọt lên trên!
“Hả?” Dư Trần Thù nhướng mày, cúi người xuống chộp lấy Phiền Lung Ấn. Ầm! Ầm! Ầm! Liên tục ba chưởng khiến Phiền Lung Ấn khẽ dừng lại ba lần nhưng sau đó vẫn tiếp tục bay lên, tốc độ càng lúc càng nhanh, chỉ trong chốc lát đã lên tới khu vực nguyên khí thưa thớt!
Biểu tình của Dư Trần Thù trở nên ngưng trọng. “Ta đã xem thường ngươi rồi.”
Dư Trần Thù nhảy ra khỏi Phiền Lung Ấn, hạ xuống ngang tầm với Lục Châu rồi tung ra hồng sắc chưởng ấn đầy trời.
Lục Châu thu hồi tay, xoay người thi triển Minh Tâm Kiến Tính, Kết Định Ấn! Kim sắc cương khí mang theo kim diễm ngăn trở toàn bộ hồng sắc chưởng ấn, sau đó gia tăng lực lượng phi phàm vào Kết Định Ấn. “Cút xuống!”
Hồng chưởng lập tức bị thôn phệ, chưởng ấn đánh thẳng vào mặt Dư Trần Thù. Trong mắt Dư Trần Thù hiện vẻ chấn động, hai tay nâng lên đỡ đòn: “Lam chưởng?!”
Ầm! Lam chưởng đè ép khiến Dư Trần Thù rơi thẳng xuống dưới. Dư Trần Thù đầu đầy mồ hôi gọi lớn: “Phiền Lung Ấn!”
Phiền Lung Ấn nhanh chóng thu nhỏ lại bay xuống trước mặt Dư Trần Thù rồi lại lần nữa biến lớn, giúp hắn ngăn chặn lam chưởng.
Lam chưởng rốt cuộc vỡ ra, nở rộ như pháo hoa chói lọi, nhưng Dư Trần Thù vì hoá giải một chiêu này mà bị chấn bay, cùng Phiền Lung Ấn bay ngược ra ngoài.
“Đây…” Giản Đình Trung trầm giọng nói: “Lại là lam chưởng? Chẳng lẽ hắn không phải người của kim liên giới?”
“Phiền to rồi, Giản trưởng lão, ngươi mang theo Mệnh Cách Chi Tâm rời đi trước, gọi viện binh tới.” Mạc Bất Ngôn nói.
“Được.”
Giản Đình Trung cầm lấy Mệnh Cách Chi Tâm quay đầu rời đi. Hành động này lập tức thức tỉnh Huyền Thành Tử và Mạc Hành Lộ khỏi cơn chấn động.
“Cản bọn hắn lại! Ngươi không đi được!” Huyền Thành Tử nhìn chằm chằm Giản Đình Trung và Mạc Bất Ngôn.
Giản Đình Trung trầm giọng nói: “Ngươi thật sự muốn đối địch với Thiên Vũ Viện?”
“Ngươi nghĩ là ta muốn sao? Giao Mệnh Cách Chi Tâm ra đây!” Huyền Thành Tử vừa nói vừa ho khan.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!