“Trưởng lão!”
“Trưởng lão!”
Lục Châu bay nhanh về phía Thôi An rơi xuống, sau đó dừng lại trên một hồ nước. Hồ nước xam lam thanh tịnh vô cùng, phản chiếu lại bóng dáng Lục Châu.
Lục Châu có thể tin chắc một điều, dưới lực lượng của Mệnh Cách, Thôi An đã bị đâm thủng ngực không thể nào còn sống cho được.
Ùng ục ùng ục… Hồ nước đột nhiên sủi bọt nước.
[Ting — đánh giết một mục tiêu, thu hoạch được 1.500 điểm công đức.]
“Không có ban thưởng thêm của địa giới?”
Bọt nước trồi lên mặt hồ hoá thành một bông hắc liên, từng bọt khí màu đen không ngừng lan tràn, dần dần nhuộm đen cả hồ nước.
“Hắc liên!”
Có mấy đệ tử Thiên Vũ Viện to gan lớn mật tiến lại gần hồ nước quan sát rồi kinh ngạc hô lên. Sau đó bọn hắn len lén ngẩng đầu nhìn Lục Châu, khẽ nuốt một ngụm nước bọt.
Lát sau, hồ nước lại trở nên yên tĩnh. Lục Châu lấy Thái Hư Kính ra chiếu vào.
“Một loại thuật phân thân tà ác?”
Đây không phải khôi nô. Nói cách khác, Thôi An đã chết từ lâu, hắn bị người của hắc liên thao túng, lực lượng Mệnh Cách vừa rồi chỉ đánh giết kẻ đang thao túng thân thể Thôi An mà thôi.
Điều này khiến Lục Châu nhớ đến “vu thuật” ở kim liên giới. Chiêu Nguyệt từng bị vu thuật sư khống chế, sau đó đến Lãnh La, ngoài ra còn có đám người Trương Viễn Sơn… Đây là loại tu hành thuật làm cho người ta chán ghét nhất.
Nhưng không sao, mục đích của Lục Châu đã đạt được. Bản thể của đối phương không ở hồng liên giới, cho dù có đào sâu ba thước cũng vô dụng.
Ông —— ——
Đúng lúc này, bình chướng trên bầu trời bỗng nhiên ầm ầm rung động. Một đạo hồng sắc quang trụ từ các phương hướng khác nhau bắn lên không trung.
Nhiếp Thanh Vân lập tức tung người nhảy lên không trung, gọi ra toà pháp thân hai mươi trượng với ý định trợ giúp Lục Châu đối kháng.
“Lục tiền bối, cẩn thận Thiên Vũ Sát Thần Trận!”
Từng đạo quang trụ từ từ tụ hợp lại trên cây cột đá trước cổng Văn Tinh Môn.
Tư Không Bắc Thần cũng cấp tốc lên tiếng: “Trước kia Cứu Thiên Viện hao phí mấy chục năm để tạo ra Sát Thần Trận, có thể phát huy ra lực lượng huỷ thiên diệt địa đủ để đánh giết cường giả khai Mệnh Cách. Lục huynh cẩn thận!”
Sát Thần Trận đã hình thành.
Nhiếp Thanh Vân quay đầu hô lớn với đám người điên đứng trước Lễ Thánh điện: “Còn không mau dừng Sát Thần Trận lại?”
Nam tử hói đầu tỉnh táo lại, nhìn về phía Lục Châu, lắp bắp nói: “Ngừng, ngừng không được…”
Bốn phía quanh Thiên Vũ Viện lúc này đều có hồng sắc quang trụ, lấy thiên địa làm nhà lao, lấy non sông nước biếc làm vũ khí, tạo thành một toà Sát Thần Trận.
Lục Châu nhíu mày bay lên cao, muốn rời khỏi khu vực bình chướng. Nhưng đám quang trụ tựa như mạng nhện liên kết với nhau rồi hội tụ ở Văn Tinh Môn, tạo thành thiên la địa võng giam giữ Lục Châu bên trong.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!