Lục Châu không nhìn bọn hắn nữa mà xoay người nhẹ nhàng hạ xuống đất, sau đó nhìn về phía đám người điên Cứu Thiên Viện, nói:
“Còn không xuống đây?”
Mấy giây sau, đám người điên mới hiểu Lục Châu đang nói chuyện với mình, bèn ngơ ngơ ngác ngác hạ xuống đất đi vào Lễ Thánh điện.
“Tiền bối.” Một trong bốn vị quốc công Trịnh Đĩnh vừa định nói chuyện đã bị Lục Châu ngắt lời:
“Ai cho ngươi xen vào?”
Trịnh Đĩnh cả kinh, vội vàng thức thời cúi thấp người lùi lại hai bước, ngay cả lời cầu xin tha tội cũng không dám nói.
Thế là bốn vị quốc công ngoan ngoãn đứng ở một bên hết nhìn đông lại nhìn tây, chỉ có thể dùng ánh mắt quan sát mọi người.
Thấy nhi tử Vương Sĩ Trung và tôn nữ Vương Xu quỳ dưới đất không còn chút tôn nghiêm nào, Trấn quốc công Vương Vận đau lòng đến khó thở, hắn muốn làm gì đó nhưng lại bất lực.
Vương Sĩ Trung thấy vậy không khỏi nháy mắt mấy cái với phụ thân. Có thể giữ được tính mạng đã là may mắn rồi, phụ thân hắn còn nghĩ linh tinh cái gì?
Lục Châu nhìn về phía đám người Cứu Thiên Viện, thấy bọn hắn đứng co cụm lại không nói gì bèn mở miệng: “Không muốn nói chuyện?”
Nam tử bị niễng đầu lập tức nở nụ cười nịnh nọt nói: “Tiền, tiền bối… Chúng ta thật sự là thiên, thiên tài của… Cứu Thiên Viện!”
“Ngươi tên gì?” Lục Châu nhìn về phía nam tử hói đầu.
“Hắc hắc… ta, ta tên Hà Trung…”
Nam tử niễng đầu nói theo: “Tiền bối, ta tên Hoàng Ngọc, ta am hiểu về trận pháp và đạo văn, ha ha…” Nói xong, hắn đột nhiên cúi đầu khom lưng nói: “Tiền bối, ta có thể xem pháp thân Thiên Giới Bà Sa của ngài lần nữa không?”
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!