Bọ ngựa bắt ve hoàng tước phía sau. Bọn hắn vạn lần không nghĩ tới Tư Vô Nhai đã sớm dự đoán được chuyện này.
Không khí trong Tuyên Chính điện càng lúc càng quỷ dị. Đầu óc Sầm Nhiên Chi ông ông, sau đó đột nhiên ý thức đột một chuyện, hắn trầm giọng quát:
“Ngươi thật to gan, dám ngăn cản thánh chỉ của bệ hạ?!”
Lý Vân Tranh nói: “Đây là ý của trẫm.”
“. . .”
Sầm Nhiên Chi lảo đảo lui lại. Lúc này có ba tên tướng quân vội vàng quỳ xuống:
“Thần biết tội!”
“Các ngươi!!!” Trong lòng Sầm Nhiên Chi thầm hô một tiếng không ổn. Cảnh tượng mà hắn không muốn nhìn thấy nhất đã xuất hiện.
“Thần biết tội!” Lại một tên tướng quân khác quỳ xuống.
Đúng lúc này… trong Tuyên Chính điện đột ngột xuất hiện một người.
Dù nơi này là hoàng cung đại nội nhưng không một ai dám ngăn cản người đó. Lý Vân Tranh là người đầu tiên đứng dậy, sau đó là Tư Vô Nhai: “Sư phụ.”
Nhiếp Thanh Vân và Tư Không Bắc Thần cùng đám người Thiên Liễu Quan cũng khom người hành lễ: “Lục tiền bối.”
Lục Châu chắp tay sau lưng đi vào đại điện, nhìn thoáng qua đám tướng quân. Khí tức của hắn đã bị Tử Lưu Ly che giấu nhưng cỗ áp lực vô hình vẫn đè lên đám người.
Bốn vị quốc công, thái sư và văn võ bá quan đều lộ vẻ kính sợ, đám người lui về sau một bước, lưng khom thật sâu.
Lý Vân Tranh thậm chí còn định nhường lại vị trí nhưng Lục Châu đã ra hiệu cho hắn ngồi xuống. Tư Vô Nhai rất thức thời nhường ghế cho sư phụ, sau đó cung kính đứng ở một bên.
Lục Châu ngồi xuống, thản nhiên nói: “Tình hình thế nào rồi?”
Tư Vô Nhai lập tức kể rõ đầu đuôi sự việc, Lục Châu khẽ gật đầu. Đặc biệt là kỳ chiêu ngăn lại thánh chỉ đã triệt để vạch mặt đám tướng quân.
Nghe xong, Lục Châu nhìn về phía người đứng đầu đoàn tướng quân. “Ngươi chính là Sầm Nhiên Chi?”
“Là ta.” Sầm Nhiên Chi đáp, “Lão tiên sinh là…?”
Lục Châu lắc đầu: “Xem ra lời nhắc nhở của lão phu trên đông thành không đủ với các vị.”
Nói xong, Lục Châu nhấc tay. Đại Vô Úy Ấn lóng lánh kim quang bay về phía Sầm Nhiên Chi. Sầm Nhiên Chi giật mình, không ngờ đối phương lại ra tay hạ sát thủ. Hắn nâng tay đón đỡ.
Ầm! Sầm Nhiên Chi bị chưởng ấn đẩy văng ra khỏi đại điện rồi tiêu tán giữa không trung, không ai còn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Các vị tướng quân khác toàn thân run lên, lập tức quỳ xuống. Không còn ai dám tranh luận lấy một lời.
[Ting — đánh giết một mục tiêu, thu hoạch được 4.500 điểm công đức, địa giới thưởng thêm 1.000 điểm.]
Không khí trong Tuyên Chính điện kiềm nén đến cực điểm. Ai cũng hiểu vị Thiên Giới Bà Sa này đang lập uy cho đồ tôn mình. Dù là Tư Vô Nhai đã xử lý sự tình vô cùng tốt nhưng vẫn thiếu đi một chút vũ lực.
Một chưởng của Thiên Giới Bà Sa vừa ra… hoàn toàn đủ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!