Ba mươi bảy Chúa Tể Cảnh!
Diệp Viễn không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, đây... Cũng quá mạnh đi!
Toàn bộ Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên mới hơn sáu mươi cường giả Chúa Tể Cảnh.
Mà một Thiên Long Đảo, thế mà đã có ba mươi bảy Chúa Tể Cảnh!
Cộng thêm năm người Long Nhiễm chính là bốn mươi hai người!
Diệp Viễn biết, chắc chắn vẫn còn không ít Chúa Tể Cảnh ẩn nấp không ra, chỉ một Long tộc, sợ rằng số lượng Chúa Tể Cảnh cũng không dưới sáu mươi người!
Lực lượng này thật là đáng sợ!
Toàn bộ Hư Minh Đường Diệu Thiên, có bao nhiêu Chúa Tể Cảnh đây?
Khó trách Huyết tộc không dám xâm lược chẳng kiêng nể ở nơi này, một khi chọc giận gia tộc bốn phương, mấy trăm vị Chúa Tể Cảnh liên thủ sẽ trực tiếp san bằng bọn họ!
Ba mươi bảy Chúa Tể Cảnh đứng ngạo nghễ trời cao, thoáng cái hoàn toàn đè ép khí thế bên phía Diệp Viễn.
“Long Nhiễm, ngươi muốn tạo phản hả? Mang theo một bầy quái vật cưỡng ép tiến vào Thiên Long Đảo, ngươi muốn làm gì?” Một Chúa Tể Cảnh khí tức cường đại đến mức tận cùng, chất vấn Long Nhiễm.
Diệp Viễn cảm thấy thực lực của người này chí ít cũng là cấp bậc Chúa Tể Chí Cao!
“Tạo phản? Ha ha, Long Kiếm, đầu óc lão phu còn chưa hỏng đâu, mang theo những người này có thể tạo phản à? Hôm nay lão phu tới không có ý gì khác, chính là vì con cháu của Đông Lan Vực mà đòi công đạo! Nếu như Thiên Long Đảo nghĩ Đông Lan Vực chúng ta có cũng được mà không cũng không sao, vậy thì hôm nay có thể diệt sạch tất cả chúng ta! Từ nay về sau, Thiên Long Đảo là Thiên Long Đảo, Đông Lan Vực là Đông Lan Vực, chúng ta cả đời không qua lại với nhau! Dù sao trong mắt những Chúa Tể cao cao tại thượng các ngươi, chúng ta chỉ là một bầy kiến hôi mà thôi!” Trong giọng nói của Long Nhiễm, mang theo bi phẫn vô tận.
Ở trên Huyết Long Đảo, ông ta đã hiểu ra tất cả.
Nhìn những đứa nhỏ như quái vật kia, Long Nhiễm cực kỳ đau lòng.
Mười vạn năm, biết bao nhiêu thiên tài chứ?
Có lẽ trong số những người này sẽ có Chúa Tể cảnh xuất hiện, nếu không thì cũng có một nhóm lớn cường giả Bản Nguyên.
Thế nhưng đều chết ở trong tay người nhà!
Long Kiếm hơi nhíu mày, trầm giọng nói: “Long Nhiễm, có phải ngươi già nên hồ đồ rồi hay không? Đông Lan Vực và Thiên Long Đảo từ trước đến nay đều như thể tay chân! Chúng ta, đều là Long tộc! Lời này của ngươi từ đâu mà đến?”
“Như thể tay chân! Ha ha ha, hay cho câu như thể tay chân! Long Kiếm, ngươi mở mắt nhìn kỹ bọn họ đi! Long Dã và Long Thiên Tường đã biến bọn họ trở thành những kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ! Thế mà bây giờ ngươi lại nói với ta như thể tay chân? Ngươi đừng nói với ta, chuyện mà Long Dã và Long Thiên Tường đã làm, Thiên Long Đảo không hề hay biết gì nhé?” Long Nhiễm cười đến nước mắt tuôn đầy mặt.
Long Kiếm biến sắc, trầm giọng nói: “Long Nhiễm, nói ra những lời này thì phải chịu trách nhiệm đấy!”
“Long Nhiễm! Bản tọa biết trong lòng ngươi có bất mãn, nhưng ngươi ngậm máu phun người như vậy, thật cho là bổn toạ không dám giết ngươi hả!” Lúc này, lại một vị Chúa Tể Chí Cao đứng ra chỉ trích Long Nhiễm.
Grào!
Chỉ nghe một tiếng rống giận kinh thiên, Triệu Việt không đợi Diệp Viễn dặn dò, trực tiếp hóa thành một bóng mờ đánh về phía người kia.
Mọi người đều cảm nhận được ý giận ngút trời của Triệu Việt!
Ầm!
Trong hư không nhấc lên chấn động cực lớn, Triệu Việt trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.
Mà vị Chúa Tể Chí Cao kia cũng bị Triệu Việt đánh cho lùi lại mấy trăm trượng!
“Nghiệt súc! Bổn tọa làm thịt ngươi!” Chúa Tể Chí Cao kia giận dữ, đang định ra tay giết người.
Grào!
Triệu Việt cũng là nổi giận gầm lên một tiếng, lại nhào tới.
“Triệu Việt, dừng tay!” Diệp Viễn vội vã hô to.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!