Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 

 Phương đông bụng cá trắng. 

 Trên tường thành, Dương Thanh gối đầu lên giáo chờ trời sáng, hai chân bắt chéo trông rất thoải mái. 

 Nhưng vết thương đầy người và vẻ mặt tiều tụy đã cho thấy hắn ta đã chiến đấu khốc liệt như thế nào. 

 “Tên khốn Diệp Viễn kia không biết bây giờ đang ung dung ở đâu rồi! Chậc chậc, chờ tiểu tử này trở về, nhìn thấy thực lực hiện giờ của bổn tọa chắc chắc sẽ ngạc nhiên đến cằm rơi xuống đất! Đến lúc đó hung hăng đánh hắn một trận, đáng đời tên kia luôn cản trở ta thể hiện! Ừm, cứ quyết định như vậy đi!” 

 Dương Thanh tưởng tượng đến cảnh đánh Diệp Viễn mềm mình, khóe môi cong lên, vô cùng vui vẻ. 

 Chớp mắt đã hơn trăm năm, cảnh giới của hắn ta tăng vọt, đã đạt tới Đế Hạo Thiên thượng kỳ! 

 Tốc độ tu luyện nhanh như vậy khắp Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên cũng cực kỳ hiếm thấy. 

 Bây giờ Dương Thanh đã trưởng thành thành chiến tướng một phương của Thiên Nhất liên minh. 

 Cường giả Đế Cảnh chết trong tay hắn ta đã lên đến hơn trăm người, có thể nói là chiến công hiển hách! 

 Đương nhiên hắn cũng trả cái giá rất lớn. 

 Trong hơn trăm năm nay, không biết hắn đã trãi qua bao nhiêu trận chiến, chịu bao nhiêu vết thương, chết qua bao nhiêu lần rồi. 

 “Xì, chỉ với ngươi á? Ngươi có tin lúc Diệp Viễn ca ca ta trở về, một tát là đã có thể đánh bay ngươi hay không?” Cảnh Phỉ ở bên cạnh khinh thường nói. 

 Bây giờ thực lực Cảnh Phỉ cũng không thể khinh thường, đã bước vào Đế Cảnh. 

 Còn Đại Hoàng ở bên cạnh nàng ta cũng đã là Đế Vân Thiên đại viên mãn. 

 “Nha đầu ngươi rõ ràng là đang mạnh miệng! Ta thừa nhận Diệp Viễn rất giỏi, nhưng vẫn kém hơn ta một chút xíu. Nhưng nếu nói trong vòng trăm năm hắn đuổi kịp ta, e là ngươi cũng không tin đi? Ha ha ha...” Dương Thanh đắc ý nói. 

 Cảnh Phỉ trợn mắt, không nói gì. 

 Đúng vậy, mấy năm nay Dương Thanh tiến độ đến đáng sợ. 

 Cảnh Phỉ cũng không thể không phục tên yêu nghiệt này. 

 Bình thường tên Dương Thanh này cười đùa tí tửng, nhưng thật ra lòng tự trọng của hắn ta rất cao. 

 Sự tồn tại của Diệp Viễn giống như là một cái roi da, không ngừng thúc giục hắn ta tiến tới. 

 Cho dù người kia không có ở đây. 

 “Công tử muốn ngược đãi ngươi, không cần so đo trên phương diện cảnh giới đâu. Cho nên, ngươi chắc chắn không phải đối thủ của hắn.” Đại Hoàng bổ sung một dao. 

 Dương Thanh không để bụng, cười lạnh: “Vì những lời này của ngươi, ta nhất định đánh hắn đến bò không dậy nổi!” 

 Đúng lúc này một giọng nói không đúng lúc vang lên. 

 “Các ngươi lo xa rồi, có lẽ tiểu tử đã chết ở vị diện khác từ lâu! Hơn nữa hắn là kẻ phản bội Nhân tộc, cho dù có trở về thật thì cũng là kẻ thù của chúng ta! Bổn tọa phải giết hắn cho hả dạ!” 

 Vèo! 

 Mũi thương của Dương Thanh đã chỉa vào yết hầu đối phương, lạnh lùng nói: “Tần Sơn, nếu ngươi muốn chết thì thử nói thêm một câu nữa xem!” 

 Tần Sơn cười nói: “Chuyện hắn là tên phản bội đã được các vị Chúa Tể kết luận, chẳng lẽ còn giả được sao? Cho dù ngươi có giết ta thì cũng không thay đổi được sự thật này!” 

 “Diệp Viễn ca ca không phải kẻ phản bội! Huynh ấy là đại anh hùng của Thiên Nhất liên minh!” Cảnh Phỉ nói. 

 “Phải, ta thừa nhận hắn làm rất nhiều chuyện lớn! Nhưng hắn bị lão tổ Huyết tộc khống chế là sự thật không cần bàn cãi! Các ngươi phủ nhận cũng vô dụng.” Tần Sơn nhún nhún vai, cười nói. 

 Năm đó ở Cực Dược Tông Tần Sơn bị Diệp Viễn ba lần bốn lượt vả mặt, ông ta vẫn luôn oán thầm Diệp Viễn không thôi. 

 Bây giờ vách ngăn Tuyệt Thiên đã bị phá, Thiên Nhất liên minh nguy hiểm trong một sớm một chiều, ông ta không thể không ra tiền tuyến. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận