Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 Lúc này hắn ta chỉ có một suy nghĩ. 

 Hắn ta không hề do dự quay đầu chạy. 

 Hắn ta không nhớ đây là lần thứ mấy chạy trốn nữa, nhưng mà mặc kệ thế nào thì tính mạng vẫn quan trọng hơn. 

 “A a a! Diệp Viễn, ngươi là sự trừng phạt ông trời phái xuống cho bồn tọa sao? Lần thứ mấy? Đây là lần thứ mấy? Vì sao lần nào cũng như vậy! Ông trời ơi, sao ông lại chơi ta như vậy!” Huyết Nặc tức đến nổ phổi. 

 Hắn ta vẫn luôn coi Phong Tiểu Thiên là kẻ địch cả đời, nhưng ai ngờ từ khi Diệp Viễn ngang ngược xuất hiện, hắn ta lại hết lần này đến lần khác bị hành hạ. 

 Lần nào cũng giữa đường xông ra! 

 Vất vả lắm Thiên Nhất nội chiến mới đuổi được Diệp Viễn đi rồi. 

 Ai ngờ tên này lại trở về! 

 Trở về thì trở về còn mang theo đám quái vật điên cuồng này, vầy ai mà sống nổi đây? 

 Hắn ta không dám tưởng tượng quay về khó khăn như thế nào. 

 Không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua, còn may, Triệu Việt đang đuổi theo người khác. 

 Cuối cùng cũng bảo vệ được cái mạng! 

 Trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, Triệu Việt giết hai đại Chúa Tể giết mười mấy lần, cuối cùng không thể sống lại nữa. 

 Sau đó, hắn ta quẩy đuôi bay đến ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Diệp Viễn. 

 Thỉnh thoảng còn cọ cọ cái đầu quái vật vào Diệp Viễn, giống như đang lấy lòng. 

 Thật giống như người vừa rồi tay không xé Chúa Tể không phải hắn ta vậy. 

 Diệp Viễn mỉm cười, vuốt ve đầu hắn ta mấy cái, tỏ vẻ khen ngợi. 

 Sau đó, Triệu Việt vô cùng ‘Vui vẻ’ rống lên hai tiếng. 

 Tần Sơn nhìn thấy cảnh kia tròng mắt sắp lọt ra ngoài! 

 Quái vật hung tàn như vậy lại ngồi bên cạnh Diệp Viễn giống như chó con? 

 “Diệp... Diệp Viễn, hắn... Hắn là quái vật gì thế?” Tần Sơn không nhịn được nói. 

 Gào! 

 Một tiếng rống của Triệu Việt suýt chút nữa đã làm nội tạng Tần Sơn vỡ ra hết. 

 Diệp Viễn nói: “Hắn ta tên Triệu Việt, ông đừng gọi hắn ta là quái vật, nếu không đừng trách ta không cứu được ông.” 

 Tần Sơn nuốt nước miếng, cảm giác vừa đi một chuyến về từ quỷ môn quan về. 

 “Vậy bây giờ đã có thể chứng minh ta trong sạch chưa?” Diệp Viễn cười hỏi. 

 Tần Sơn hoảng sợ, hừ lạnh không nói gì. 

 Thật ra sự nghi ngờ trong lòng trong lòng ông ta đã vơi hơn phân nửa. 

 Đối với Huyết tộc mà nói Chúa Tể Cảnh cũng không phải có cũng được mà không có cũng được. 

 Một lúc có hai Chúa Tể ngã xuống đối với Huyết tộc cũng là tổn thất rất lớn. 

 Bây giờ Thiên Nhất liên minh đã có nguy cơ trong một sớm một chiều, nếu Diệp Viễn là kẻ phản bội thật thì căn bản không cần làm như vậy. 

 Chỉ cần hắn mang theo đại quân quái vật này đứng bên phe Huyết tộc, bọn họ đừng hòng có ai thoát được. 

 Nhưng kêu ông ta bỏ xuống sỉ diện nhận lỗi với Diệp Viễn, ông ta không thể nào làm được. 

 Cho nên dứt khoát không nói. 

 Diệp Viễn chỉ cười, ném cho ông ta một viên Thiên Đan nữa. 

 Lần này Tần Sơn không từ chối, trực tiếp nuốt vào bụng. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận