Lọc Truyện

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

 Tư Đồ Nam giống như mèo bị đạp vào đuôi, kêu lên một tiếng rồi nhảy dựng lên. 

 Hắn nhìn phệ hồn thú, cả khuôn mặt đều tràn đầy vẻ kinh hoảng. 

 Lâm Huyền lập tức lên tiếng trấn an, lúc này hắn mới bình tĩnh trở lại, nhưng mà ánh mắt nhìn về phía Phệ Hồn Thú vẫn tràn đầy sợ hãi. 

 “Cho nên nói đúng ra sau này chúng ta sẽ an toàn ở mảnh đất man hoang này?” 

 Vẻ mặt Tư Đồ Nam nghi ngờ hỏi. 

 Lâm Huyền gật đầu, ít nhất là cho đến bây giờ là như vậy. 

 Mặc dù vùng đất man hoang có nguy cơ bốn phía, thế nhưng có một phệ hồn thú Hồn Thất Cảnh cường đại, bọn họ cũng có thể xông pha được. 

 “Đi một chút đi, bây giờ đi.” 

 Tư Đồ Nam vội vàng nói. 

 Trải qua khoảng thời gian này, hắn gần như đã cảm thấy tuyệt vọng. 

 Lần đầu tiên hắn phát hiện ra không ngờ tính mạng của hắn lại yếu đuối như thế. 

 Bất kỳ một con yêu thú của man hoang cũng có khả năng đánh chết hắn được. 

 Cho dù lúc này có sự bảo vệ của phệ hồn thú, hắn cũng vẫn kinh hồn táng đảm như trước. 

 Lâm Huyền lại kiểm tra hắn một lần nữa, xác nhận cơ thể của hắn đã không còn trở ngại nào nữa liền dẫn theo hắn và phệ hồn thú chui từ dưới mặt đất lên trên. 

 Một tháng trước hắn bị thú triều đẩy vào trong lòng đất, đồng thời suýt nữa chết. 

 Chỉ trong khoảng thời gian một tháng, chờ đến khi hắn đi ra ngoài thì đã hoàn toàn thay đổi. 

 Phệ hồn thú bay lên trời, dưới sự hướng dẫn của Lâm Huyền bay về phía trung bộ man hoang. 

 Tốc độ khủng khiếp khiến cho Lâm Huyền cũng không khỏi líu lưỡi. 

 Cảnh giới tầng bảy thật sự cường hãn, ngay cả bước vào cảnh giới Ngự Không, Lâm Huyền cũng không dám nói mình mạnh hơn Phệ Hồn thú trong phương diện tốc độ. 

 Cảnh sắc ở phía dưới liên tục lùi về phía sau, bây giờ lại xuất hiện một lượng lớn yêu thú. 

 “Chúng ta làm sao bây giờ?” 

 Tư Đồ Nam lập tức khẩn trương. 

 Hắn còn nhớ rất rõ, trước đây không lâu một con cự mãng cảnh giới Ngự Không suýt chút nữa đã muốn lấy mạng của hắn. 

 Bây giờ đối mặt với thú triều này, hắn thật sự có chút không biết làm sao. 

 Trên mặt của Lâm Huyền không lộ ra chút hoảng hốt nào cả, khóe miệng của hắn nhếch lên một nụ cười. 

 “Tiến lên.” 

 Phệ hồn thú nhận được mệnh lệnh của hắn, lập tức xông về phía đàn thú triều kia. 

 “Gào gào.” 

 Phệ hồn thú phát ra tiếng gầm giận dữ, hồn lực của nó liền hóa thành hình mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. 

 Mặc dù khoảng cách còn khá xa, cũng không tạo thành tổn thương trí mạng cho những con yêu thú này, thế nhưng đau đớn kịch liệt khiến cho chúng phải né tránh theo bản năng. 

 Tư Đồ Nam trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng ở trước mắt. 

 Thay đổi bất ngờ khiến cho hắn có chút không tiếp thu được. 

 Trước đây không lâu bọn họ vẫn còn giống như con chuột chạy trốn dưới lòng đất, nhưng mà bây giờ lại có thể tung hoành không sợ ở trong man hoang. 

 “Ha ha ha, không phải chúng ta vô địch sao?” 

 Tư Đồ Nam kích động nói. 

 “Rời khỏi nơi kỳ lạ này đã.” 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận