Lọc Truyện

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

 

 Lâm Huyền giật mình, ngay lập tức đuổi theo. 

 Sau khi ký kết khế ước linh hồn, Phệ Hồn Thú vẫn luôn rất nghe lời, chưa bao giờ xảy ra tình trạng mất kiểm soát. 

 Phệ Hồn Thú đi xuyên qua thông đạo, quẹo trái quẹo phải trong đại điện rồi đi tới một căn phòng nhỏ. 

 Căn phòng này không lớn lắm. cơ thể khổng lồ của Phệ Hồn Thú chui vào bên trong đã chiếm hết không gian. 

 Ngay khi Lâm Huyền đang hiếu kỳ, Phệ Hồn Thú bắt đầu xô mạnh vào tường. 

 "Rầm!" 

 "Rầm!" 

 Cùng với từng tiếng ầm ầm vang lên, bức tường của căn phòng đã bị Phệ Hồn Thú đâm thủng ra một cái lỗ to. 

 Sau khi bức tường được mở ra, trước mắt Lâm Huyền lập tức sáng lên. 

 Hồn thú! 

 Hắn hoàn toàn không ngờ tới trong căn phòng nhỏ này vậy mà lại cất giấu hai con hồn thú. 

 May mà Phệ Hồn Thú có khứu giác nhạy bén mới có thể phát hiện ra hai con hồn thú bị cất giấu này. 

 Nghĩ lại thì cũng đúng, tuy rằng thành cổ này đã thất lạc nhiều năm, nhưng ở Man Hoang Chi Địa này cũng không phải là bí mật gì. 

 Có thể là hai con hồn thú này đã bị hồn lực nồng đậm ở đây thu hút nên bị mắc kẹt ở đây, Phệ Hồn Thú mới kiếm được món hời này. 

 Phệ Hồn Thú mở cái miệng to như bồn máu, nuốt chửng hai con hồn thú. 

 Mặc dù hai hồn thú này có thực lực Hồn Lục Cảnh, nhưng so với Phệ Hồn Thú thì vẫn còn quá yếu. 

 Lâm Huyền ở bên cạnh nhìn mà hai mắt nóng lên, nội đan của hồn thú đối với hắn cũng  có rất nhiều lợi ích. 

 Nếu có thể nuốt nội đan của hai con hồn thú, thì việc tiến đến Ngự Không cảnh giới chỉ như cái chớp mắt. 

 Nhưng hồn lực đó đã bị Phệ Hồn Thú hấp thụ hết rồi, hắn muốn cướp cũng đã muộn. 

 Ngay lúc Lâm Huyền đang tiếc hận, hắn đột nhiên cảm giác được một cỗ hồn lực mạnh mẽ tràn vào trong cơ thể. 

 "Hửm? Chuyện này là sao?" 

 Lâm Huyền nhíu mày. 

 Sau khi quan sát cẩn thận hắn mới phát hiện ra hồn lực này thế mà lại có khí tức giống với Phệ Hồn Thú. 

 Có vẻ như dưới tác dụng của khế ước linh hồn, hắn có thể dễ dàng rút lấy hồn lực từ trong cơ thể của Phệ Hồn Thú. 

 Sau khi biết được điều này, Lâm Huyền vô cùng vui vẻ. 

 Như vậy thì trong khoảng thời gian rất lâu sau này, hắn sẽ không còn phải lo lắng về hồn lực nữa. 

 Trong thành cổ đã không còn thứ gì có giá trị, Lâm Huyền xoay người bước lên lưng của Phệ Hồn Thú rồi cùng Tư Đồ Nam rời đi. 

 Nhiệm vụ cấp bách trước mắt là đi tới giữa Man Hoang Chi Vực, kích hoạt truyền tống trận ở đó rồi rời khỏi Man Hoang Chi Địa. 

 Sau khi nuốt hai con hồn thú, thực lực của Phệ Hồn Thú đã tăng lên không ít. 

 Lúc này, tốc độ của nó nhanh đến không tưởng. 

 Trên đường đi bọn họ cũng gặp phải không ít yêu thú, nhưng những con yêu thú Ngự Không cảnh giới kia làm sao có thể so được với tốc độ của Phệ Hồn Thú? 

 Lâm Huyền ngồi xếp bằng trên lưng Phệ Hồn Thú, đang không ngừng luyện hóa linh hồn của mình. 

 Chuyến đi tới thành cổ này cho hắn áp lực rất lớn. 

 Tư Đồ Nam ngược lại rất thoải mái, hắn bày hết tất cả các dược liệu mà mình thu hoạch được ra, cẩn thận phân chia thành từng loại. 

 "Lần này sau khi quay về, nhất định phải đi tìm trưởng lão cho chúng ta một lời giải thích." 

 Tư Đồ Nam tức giận nói. 

 "Nhiệm vụ nguy hiểm như vậy lại chỉ đưa chút phần thưởng đó. Suýt  chút nữa chúng ta đã mất mạng rồi." 

 Lâm Huyền mặc kệ hắn, lúc này việc tu luyện của hắn đang tới thời điểm mấu chốt. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận