Lọc Truyện

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

 

 “Đồ Nhất Minh, ngươi có nguyện bái nhập môn hạ của ta không?” Vân Mộng đại đế mở miệng hỏi. 

 Nghe lời nói này, Đồ Nhất Minh nhất thời ngây ngẩn cả người. Hắn ngốc lăng một hồi lâu, lúc này mới không xác định mà hỏi lại: “Ngài thật sự nói ta sao?” 

 Tuy rằng thực lực của hắn không tầm thường, nhưng thành tích trong đại hội nội môn lần này lại không lý tưởng lắm. Hắn không chỉ không giành được quán quân, mà đến điểm tích lũy còn bị Tư Đồ Nam vượt qua. Thật ra trước khi đến gặp mặt đại đế thì hắn cũng đã hiểu rõ, Lâm Huyền nhất định sẽ là nhân vật chính, Vân Mộng đại đế không có lý do gì mà lại chọn một kẻ thất bại để bồi dưỡng cả. 

 Nhưng mà giờ đây sự thật lại hoàn toàn ngược lại, đại đế không lựa chọn Lâm Huyền với thiên phú kinh người, cũng không lựa chọn Tư Đồ Nam có điểm tích lũy vượt qua hắn. 

 “Đúng vậy, ngươi có nguyện ý không?” Vân Mộng đại đế mở miệng hỏi lần thứ hai. 

 Lâm Huyền cười cười, lập tức nhắc nhở hắn: “Còn sững sờ cái gì nữa? Mau bái sư đi chứ!” 

 Mãi đến lúc này, Đồ Nhất Minh mới phản ứng lại. Hắn lập tức quỳ trên mặt đất, cung kính dập đầu ba cái với Vân Mộng đại đế. Tư Đồ Nam ở bên cạnh có chút nghi hoặc, lẩm bẩm nói: “Nếu xét về thiên phú thì hắn kém xa Lâm Huyền mà.” 

 Vân Mộng đại đế gật đầu: “Về thực lực và thiên phú, Lâm Huyền tất nhiên là ưu tú hơn Nhất Minh. Cũng chính là bởi vì vậy mà ta muốn thu nhận Nhất Minh làm đồ đệ. Trong trận thí luyện năm ngàn năm trước, ta cũng đã gặp phải tình huống giống như Nhất Minh. Đối mặt với những yêu nghiệt kia, cho dù ta có cố gắng như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không thể vượt qua bọn họ. Nhưng mà, chuyện bọn họ làm được thì ta cũng có thể làm được. Bọn họ dùng thời gian năm trăm năm, ta dùng thời gian tám ngàn năm, không có gì hơn cả.” Sau khi nói xong, hắn nhìn về phía Đồ Nhất Minh. 

 Đồ Nhất Minh ngẩn ra, thật lâu sau mới gật đầu. Trong mắt hắn lại dấy lên ánh hào quang một lần nữa, bóng ma vì thua Lâm Huyền khi nãy bây giờ đã không còn sót lại chút gì. 

 “Đệ tử nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của ngài.” Đồ Nhất Minh vô cùng kiên định nói. 

 Vân Mộng đại đế gật đầu, lúc này mới quay đầu nhìn về phía hai người Lâm Huyền. “Lâm Huyền, thiên phú của người vượt xa tưởng tượng của ta, cho dù ta có nhận ngươi làm đồ đệ đi nữa thì cũng không có cái gì để dạy cho ngươi. Con đường của ngươi cần ngươi tự mình xông vào.” Vân Mộng đại đế nói. 

 “Lúc trước ta đã từng nói qua, chỉ cần ngươi có thể dùng tu vi Phá Phàm Cảnh thông qua thi đấu nội môn thì ta sẽ tặng ngươi một hồi vận may. Bây giờ cũng đã đến lúc ta thực hiện lời hứa rồi. Ngươi muốn gì?” 

 Lâm Huyền nhíu mày. Hắn muốn gì? Hắn cũng thật sự không biết nữa! 

 Công pháp sao? Thần Đạo Công Pháp của hắn chính là công pháp hoàn mỹ nhất, ngay cả công pháp mà Vân Mộng đại đế tu luyện cũng không hẳn có thể so sánh được với Thần Đạo Công Pháp. 

 Vũ khí? Chân Long Kiếm là do hắn tự tay chế tạo, lại còn dưỡng dục ra được cả kiếm hồn luôn rồi. 

 Vậy đan dược? Bản thân hắn chính là luyện đan sư, hơn nữa đan dược có hiệu quả rất nhỏ với hắn, ngay cả một khỏa thần đan cũng không nhất định khiến hắn mạnh hơn được bao nhiêu. 

 Trầm tư thật lâu, lúc này Lâm Huyền mới ngẩng đầu nhìn Vân Mộng Đại Đế rồi nghiêm túc nói: “Ta muốn một tòa truyền tống trận có thể tự do ra vào Bát Hoang Thập Địa!” 

 Nghe nói như vậy, Vân Mộng Đại Đế ngạc nhiên. Hắn đã nghĩ Lâm Huyền sẽ đưa ra các loại điều kiện, nhưng lại không ngờ yêu cầu của Lâm Huyền lại kỳ quái như vậy. Trong Bát Hoang Thập Địa đúng là có rất nhiều may mắn, nhưng những may mắn này đều đi kèm với nguy hiểm. Chỉ cần hơi bất cẩn một tí thôi là ngay cả Lâm Huyền cũng có thể bỏ mạng ở trong đó. 

 “Ngươi có chắc không?” Vân Mộng Đại Đế mở miệng hỏi. 

 Lâm Huyền gật đầu. Có Phệ Hồn Thú, tạm thời thì hắn không cần lo lắng về nguồn lực. Nhưng mà đây cũng chỉ là tạm thời mà thôi, chờ đến khi hắn bước vào cảnh giới cao hơn thì hồn lực Phệ Hồn Thú chắc chắn sẽ không đủ dùng. Nếu như có thể tự do ra vào Bát Hoang Thập Địa thì khác rồi. Đến lúc đó, hắn hoàn toàn có thể dựa vào thực lực của mình để đi săn giết hồn thú, tìm kiếm linh dược có thể tăng cường hồn lực. 

 Vân Mộng đại đế thấy Lâm Huyền kiên định như vậy thì cũng gật đầu. Trong tay hắn bỗng lóe lên ánh sáng, một quả Ngọc Như Ý lập tức xuất hiện trong tay. 

 “Tuy rằng Ngọc Như Ý này không phải truyền tống trận nhưng lại có hiệu quả tương tụ như vậy. Mượn Ngọc Như Ý, ngươi có thể xuyên qua Bát Hoang Thập Địa. Đồng thời, khi gặp phải nguy hiểm, Ngọc Như Ý này còn có thể bảo hộ ở một mức độ nhất định. Cho dù là ta tự mình ra tay đi nữa thì trong vòng ba chiêu cũng tuyệt đối không cách nào đánh nát được nó. Trong khoảng thời gian đó, có lẽ là sẽ đủ để ngươi trốn thoát.” 

 Lâm Huyền nhận lấy Ngọc Như Ý, cúi đầu thật thấp về phía Vân Mộng đại đế. Có thứ này rồi, vậy hắn cũng không cần phải lo lắng cái gì nữa. 

 “Còn ta thì sao?” Tư Đồ Nam vội vàng hỏi. Lâm Huyền và Đồ Nhất Minh đều có may mắn của mình, điều này khiến hắn rất là đỏ mắt. 

 Vân Mộng đại đế cười khẽ một tiếng: “Ngươi thân là độc sư, nếu ta truyền thụ cho ngươi tu luyện pháp môn thì ngược lại sẽ khiến ngươi có chút ngô không ra ngô, khoai không ra khoai. Tuy rằng độc thuật của ngươi rất tinh xảo, nhưng nếu gặp phải một vài cường giả thì ngươi vẫn có vẻ quá yếu. Ta sẽ tự tay chế tạo cho ngươi một bộ khôi giáp để khi gặp nguy hiểm thì ngươi cũng còn có năng lực tự bảo vệ mình.” 

 Tư Đồ Nam gật đầu liên tục, trong lòng vô cùng chờ mong. Nhưng đúng vào lúc này, trong lòng Lâm Huyền lại khẽ động, hắn lấy cánh khôi lỗi ra: “Đại đế, có lẽ thứ này có thể được cất vào khôi giáp của hắn.” 

 Điều khiển cánh khôi lỗi cũng không khó khăn gì, ngay cả chưa đạt tới Ngự Không Cảnh thì cũng có thể dựa vào cánh này mà bay lượn. Trước kia khi chiến đấu, đôi cánh khôi lỗi này đã nhiều lần giúp cho Lâm Huyền thoát khỏi hiểm cảnh, bây giờ hắn đã đặt chân vào Ngự Không Cảnh rồi nên cũng không cần dùng nó nữa. Đưa nó cho Tư Đồ Nam là tốt nhất. 

 Vân Mộng đại đế nhận lấy cánh Khôi Lỗi rồi gật đầu, thu nó lại. 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận