Nghe Dương Bách Xuyên nói Tu La Đan là do hắn luyện chế, mắt Thần Nông Việt Minh lập tức sáng rực. Khát vọng trong lòng hắn ta bùng lên, chẳng còn kìm nổi nữa, buột miệng.
"Có, có chứ! Ta có hứng thú! Dương Thần Tôn có thể giúp ta luyện một lò đan dược được không?"
Tu vi của Dương Bách Xuyên đã bước vào Thiên Đạo ngũ trọng. Hắn còn thu nhận một đám cường giả, khiến tu vi cả tập thể tăng vọt. Chỉ riêng những chuyện ấy đã đủ chứng minh một điều rằng đan dược do Dương Bách Xuyên luyện ra tuyệt đối không tầm thường.
Mục đích Thần Nông Việt Minh ở lại cũng vì thế. Trước kia hắn chỉ đoán, giờ thì đã được xác thực. Đã vậy, hắn sao còn nhịn được, đành nói thẳng điều mình mong muốn.
Với Dương Bách Xuyên, luyện đan dược là chuyện quá dễ, song không phải do đối phương quyết định. Hơn nữa, còn phải trói gia tộc Thần Nông Thị lên cùng một cỗ chiến xa với hắn. Lợi lộc tự dâng tới cửa mà không ép ra chút dầu nước thì đâu phải phong cách của hắn.
"Đã là minh hữu thì ta cũng nói thật." Dương Bách Xuyên thong thả lên tiếng. "Hai viên thì không đủ. Tu La Đan ta luyện lấy ba viên Tu La Quả làm chủ dược, hơn một ngàn loại thần dược quý hiếm làm phụ dược. Ngươi cũng biết, nó còn dẫn tới Lôi Kiếp, nhưng hiệu quả thì tốt đến mức khó tin.
Chỉ cần là cường giả Thiên Đạo quy tắc, dùng một viên lập tức đột phá tu vi. Đám người dưới trướng ta chính là bằng chứng rõ nhất. Vậy nên trước tiên, ngươi phải lấy ra hai viên Tu La Quả. Không biết Việt Minh đạo huynh có nỡ không?"
Dương Bách Xuyên chậm rãi dẫn dắt.
Thần Nông Việt Minh trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Không biết Dương Thần Tôn dùng ba viên Tu La Quả thì luyện ra được bao nhiêu Tu La Đan?"
Hắn ta đâu có ngốc. Hắn ta cần biết mình bỏ ra bao nhiêu, đổi lại được bao nhiêu.
Trong lòng Dương Bách Xuyên đã cười khoái chí, nhưng mặt vẫn nghiêm chỉnh. Hắn giơ hai ngón tay lên.
"Khá nhiều. Tận hai mươi viên Tu La Đan."
Hắn sao lại không hiểu tính toán trong lòng Thần Nông Việt Minh.
Tất nhiên hắn sẽ không nói một lò luyện được 36 viên. Nói bao nhiêu đều do hắn định đoạt, Thần Nông Việt Minh có biết được đâu.
Ngay sau đó, Thần Nông Việt Minh hỏi tiếp: "Vậy ta lấy ra hai viên Tu La Quả, có phải sẽ được hai phần ba đan dược, tức là mười bốn viên Tu La Đan phải không?"
Dương Bách Xuyên bật cười, nhìn hắn ta: "Ta nói này Việt Minh đạo huynh, ngươi có hiểu nhầm gì về phép tính không vậy?"
Thần Nông Việt Minh mặt đầy rối rắm. "Ba viên Tu La Quả luyện một lò Tu La Đan, Dương Thần Tôn cũng nói rồi, một lò ra hai mươi viên. Ta đưa hai viên thì lấy hai phần ba, mười bốn viên thì cũng đâu sai? Thôi thì mười ba viên cũng được, ta chịu thiệt một chút."
"Ha ha ha." Dương Bách Xuyên cười lớn, nhưng nụ cười lại lạnh đến rợn người. "Việt Minh đạo huynh! Có phải ngươi định khiến ta cười chết rồi kế thừa ngôi vị Thần Tôn của ta không?"
"Dương Thần Tôn, ta thật lòng muốn kết minh với huynh." Thần Nông Việt Minh vội nói, vẻ mặt nghiêm túc.
"Người ta nói thân huynh đệ cũng phải tính sòng phẳng. Chuyện này nên nói rõ ràng. Ta là người thật thà, có sao nói vậy, đâu có đùa."
Dương Bách Xuyên khẽ cười: "Được. Đã nói thân huynh đệ tính sòng phẳng, vậy ta sẽ nói kỹ cho ngươi nghe, rốt cuộc ngươi nên lấy bao nhiêu mới hợp lý."
Hắn dừng một nhịp rồi chậm rãi nói tiếp:
"Thứ nhất, Tu La Đan là đan phương do ta tự nghĩ ra. Tu La Quả chỉ là chủ dược, còn phụ dược là hơn một ngàn loại thần dược quý hiếm. Nói cách khác, chỉ có ta mới luyện thành, mà mỗi lò đúng hai mươi viên.
Thứ hai, ngoài hai viên ngươi đưa, ta còn phải tự bỏ thêm một viên Tu La Quả và cả đống thần dược. Trong quá trình luyện đan, thần lực, hồn lực tiêu hao nhiều đến mức khó tưởng tượng. Xong xuôi, dù luyện thuận lợi, ta vẫn phải chịu Đan Kiếp.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!