Lọc Truyện

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

Đây mới chỉ là một đạo phân thân thôi đấy! 

 Nếu như hắn đơn độc đối đầu với bản thể Tam Thánh đạo nhân, e là sẽ thực sự bị lão chém chết! 

 "Ta đã nói rồi, ngươi quá yếu." Tam Thánh đạo nhân nhạt giọng lên tiếng. 

 Sắc mặt Lý Long lạnh lẽo, không nói một lời. Hắn đang suy tính xem làm cách nào để phá vỡ cục diện này, dập tắt nhuệ khí của Tam Thánh đạo nhân! 

 Không ngờ đúng lúc này. Lý Tu Viễn đang đứng xem chiến ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Lý trưởng lão, ông lui xuống đi..." 

 "Bịch!" Lý Long lại một lần nữa bị đánh bật lùi lại vài bước. Hắn xoay người nhìn Lý Tu Viễn, vô cùng không cam lòng nói: "Tôi vẫn chưa thua, vẫn có thể chiến tiếp!" 

 Thế nhưng Lý Tu Viễn lại không hề để ý đến hắn, mà nhìn về phía Tam Thánh đạo nhân nói: "Tam Thánh tiền bối, cháu biết thực lực của ngài rất mạnh, nhưng nội tình của nhà họ Lý chúng cháu, hẳn là ngài cũng rất rõ! Nếu cứ cố liều mạng, đối với cả hai bên chúng ta đều không có quá nhiều sự cần thiết." 

 "Cho nên?" Tam Thánh đạo nhân hỏi. 

 "Ngài và cháu mỗi bên nhường một bước, cháu để ngài đưa đồ đệ rời đi... Còn về tên Lâm Phong này, cứ giao cho nhà họ Lý cháu xử trí." Lý Tu Viễn chỉ tay về phía Lâm Phong. 

 Nghe vậy, sắc mặt Tam Thánh đạo nhân sững lại, lập tức khẽ nhíu mày. 

 Trên thực tế, lão căn bản không hề quen biết Lâm Phong. Mục đích đến đây cũng chỉ là để cứu Diệp Thiên Tâm mà thôi. Nếu như lão có thể đưa Diệp Thiên Tâm rời đi, không những đạt được mục đích, mà còn có thể tránh được xung đột với nhà họ Lý. 

 "Không được! Lão già dê, đây là lão đại của tôi! Nếu anh ấy không thể đi, tôi cũng sẽ không rời khỏi đây!" Diệp Thiên Tâm cuống lên, lớn tiếng nói. 

 "Nói hươu nói vượn cái gì thế! Lão già dê cái gì, ta là sư tôn của con." Sắc mặt Tam Thánh đạo nhân cứng đờ, lên tiếng quát mắng. 

 "Sư tôn, người không thể bỏ mặc lão đại của con..." Diệp Thiên Tâm khổ sở van xin. 

 Thấy vậy, Tam Thánh đạo nhân khẽ thở dài trong lòng. Lão dời ánh mắt sang Lý Tu Viễn, nhưng chưa đợi lão mở miệng, Lý Tu Viễn đã dùng giọng điệu không thể chối cãi nói: 

 "Đây là giới hạn cuối cùng của cháu. Lâm Phong đã giết em họ của cháu, hắn tuyệt đối không thể rời đi." 

 "Tam Thánh tiền bối, cháu kính ngài là cao nhân, đã nể mặt ngài hết sức rồi, cũng hy vọng ngài có thể nể mặt nhà họ Lý cháu một chút." 

 "Nếu hôm nay ngài cứ khăng khăng muốn bảo vệ Lâm Phong, vậy thì chúng ta chỉ có thể chiến một trận thôi. Nhà họ Lý chúng cháu không sợ ngài, điều này hẳn là ngài phải biết..." 

 Nghe thấy lời này, sắc mặt Tam Thánh đạo nhân biến ảo liên tục, trong lòng vô cùng rối rắm. 

 Cuối cùng, lão quyết định đánh ngất Diệp Thiên Tâm, cưỡng ép đưa hắn đi! 

 Đúng vậy! 

 Trong mắt những nhân vật như bọn họ, vì một kẻ không quan trọng như Lâm Phong mà xảy ra huyết chiến, căn bản là không cần thiết. Một tên Lâm Phong, chết thì chết thôi... 

 "Ông muốn làm gì? Ông tránh xa tôi ra, tôi có chết cũng không đi đâu. Ông mà muốn ép tôi đi, vậy thì cho dù có tỉnh lại, tôi cũng sẽ tự sát!" Diệp Thiên Tâm gắt gao ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, hai mắt đỏ ngầu, lớn tiếng quát. 

 Hắn đã đoán được ý đồ của Tam Thánh đạo nhân, giống hệt như cách người nhà họ Lâm đối phó với Lâm Bôn vậy... 

 "Thế gian này không có tình nghĩa nào là tuyệt đối cả, thời gian có thể bào mòn tất cả. Một ngày không được thì ta nhốt con một năm, một năm không được thì ta nhốt con một vạn năm! Sau vô tận năm tháng, con sẽ nghĩ thông suốt thôi." Tam Thánh đạo nhân nghiêm túc nói. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận