Diệp... Diệp Hiên!
Đám cường giả nhà họ Lý toàn thân ớn lạnh, giống như giữa ngày đông giá rét bị người ta dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân!
Bọn họ vậy mà không hề nói dối, thực sự đã triệu hồi nhân vật trong truyền thuyết đến đây. Chuyện này chẳng khác nào một trận long trời lở đất, khiến trái tim của tất cả mọi người như muốn nứt toác ra.
"Lão Diệp!" Trần Bắc Huyền nhìn thấy Diệp Hiên xuất hiện, lập tức nở nụ cười, bước tới dành cho Diệp Hiên một cái ôm thật chặt.
Diệp Hiên nhìn Trần Bắc Huyền, nhất thời cạn lời.
Tính cách của ông ấy vốn điềm đạm, tĩnh lặng, còn Trần Bắc Huyền dường như lại hoàn toàn trái ngược!
Hai người với hai nét tính cách khác biệt tại sao lại có thể trở thành bạn tốt của nhau?
Có lẽ là vì trên con đường thành tiên năm đó, Trần Bắc Huyền đã đỡ thay ông ấy một đòn sát thủ, hoặc cũng có thể là vì lần bị Tây Thần Sơn truy sát ấy, Trần Bắc Huyền đã kiên quyết đứng ra, giúp ông ấy chặn lại vô số truy binh...
Cùng lúc đó, Tiểu Tháp hóa thành hình người. Đôi mắt to tròn lanh lợi quét nhìn toàn trường, khi nhìn thấy Lâm Phong cũng có mặt, khóe miệng nó không khỏi nhếch lên, vô cùng phấn khích nói: "Tên nhóc, cậu cũng đến Thái Hư Giới rồi à!"
"Lâu rồi không gặp!" Lâm Phong nhìn Tiểu Tháp, cũng rất vui mừng.
Thế nhưng không hiểu sao, sống mũi anh lại cay cay.
Những ngày tháng ở Cửu Thiên Thập Địa năm xưa vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trước mắt. Chớp mắt chưa được bao lâu, vậy mà ngỡ như đã cách biệt cả ngàn thu...
Nay gặp lại nhau, thứ tình cảm đó thật khó nói thành lời.
Lâm Phong cũng nhớ lại thuở còn ở Linh Giới, bản thân bị vô số cường giả truy sát, thần hồn bị ép phải nhập vào Người tí hon màu vàng kim, rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Chính Tiểu Tháp đã cõng thi thể của anh đi khắp nơi để cầu thuốc, quyết tâm hồi sinh anh!
Cả cuộc đời anh chinh chiến vô số trận, cất cao tiếng hát giữa máu và nước mắt, mài giũa bản thân giữa ranh giới sinh tử.
Thực ra có rất nhiều tình huống anh hoàn toàn có thể bỏ trốn, nhưng anh lại kiên quyết lựa chọn đương đầu với khó khăn.
Nói anh ngốc cũng được, nói anh lỗ mãng cũng chẳng sao, bốn chữ "niềm tin vô địch" đã xuyên suốt cả cuộc đời anh. Đây là tín ngưỡng nhân sinh của anh, cũng là nơi đại đạo của anh ngự trị. Cuộc đời này của anh đã định trước là phải tiến bước thẳng về phía trước, tuyệt đối không lùi bước.
Nếu thực sự có một ngày anh lùi bước!
Có lẽ đó chính là lúc cái chết tìm đến anh...
"Gặp lại cậu thật tốt." Lâm Phong rưng rưng nước mắt, ôm chầm lấy Tiểu Tháp.
"Cậu... khóc đấy à?" Tiểu Tháp sửng sốt một chút.
Khuôn mặt non nớt đỏ ửng lên trong gió lạnh, thoạt nhìn vô cùng lanh lợi và đáng yêu.
"Có phải có kẻ bắt nạt cậu không?" Tiểu Tháp dường như đã đoán ra điều gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng lập tức trở nên lạnh lẽo.
"Kẻ nào chán sống rồi? Dám bắt nạt đại ca của tôi!" Tiểu Tháp quét mắt nhìn toàn trường, vô cùng lạnh lùng thốt ra một câu như vậy.
Bốn bề chìm vào tĩnh lặng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!