Lọc Truyện

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

 

 Triệu Thương đã chết! 

 Một Môn chủ Cổ Phù Môn đời này lại bỏ mạng ở một nơi thê lương đến nhường này. 

 Chẳng thấy ánh mặt trời, chẳng nghe ngọn gió ấm, thân xác gầy gò của ông ta dưới sự quấn quanh của những đường vân quái dị đã hóa thành một vũng máu loãng, từng giọt tí tách ngấm sâu vào lớp đất đen cháy rụi. 

 Giờ khắc này, trong lòng Lâm Phong bỗng dâng lên một tia thương hại. 

 Cuộc đời chìm nổi thăng trầm cùng lắm cũng chỉ đến thế này mà thôi, những tu giả như bọn họ có thể làm được cũng chỉ là tôi luyện tiến về phía trước, giữ vững bản tâm, còn lại tất cả đành phó mặc cho số phận, bởi vì chẳng ai biết trước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. 

 "Ào ào~" 

 Lâm Phong hất một đống đất đen xuống, bụi đất bay mù mịt, xem như đã an táng cho Triệu Thương. 

 Sau đó, anh liếc nhìn bức thiên mạc phía trên, dứt khoát quay người rời đi. 

 Hiện tại không thể ra ngoài, vậy thì chỉ còn cách tiến sâu vào bên trong để diện kiến vị Chí Tôn năm xưa, đây chính là con đường sống duy nhất lúc này. 

 ... 

 Cùng lúc đó, nhóm tu giả gồm Quân Hải, Đường Hạo, Cương Đản, Thẩm Hải đã tụ họp lại một chỗ. 

 Mọi người cố gắng phá vòng vây để xông ra ngoài nhưng đều bất thành, đành phải quây quần bên nhau bàn bạc kế sách đối phó tiếp theo. 

 “Bức thiên mạc này vô cùng quái dị, chắc hẳn là có người đã dùng thủ đoạn vô thượng để bày ra một đạo khốn trận ở đây từ trước! Muốn phá trận pháp này thì dùng cậy mạnh là không được, chỉ có thể tìm ra mắt trận trước tiên!” 

 Tán tu Thẩm Hải trầm giọng nói. 

 “Nơi này vết nứt hư không chằng chịt, muốn tìm ra mắt trận chẳng khác nào mò kim đáy bể! Theo thiển ý của tôi, chi bằng đi tìm Triệu Thương còn dễ dàng hơn nhiều!” 

 “Bức thiên mạc này tuyệt đối có liên quan đến lão già nham hiểm Triệu Thương kia!” 

 Đường Hạo lạnh lùng nói. 

 “Hừ... Có thể động não một chút được không? Chuyện cậu nghĩ tới được thì Triệu Thương lại không nghĩ tới chắc? Cậu nghĩ bây giờ có thể tìm thấy ông ta sao?” 

 Sắc mặt Thẩm Hải vô cùng khó coi. 

 Trên thực tế, sự việc phát triển tới nước này thì chẳng ai có thể vui vẻ nổi. 

 “Ý cậu là sao? Cậu đang nói bóng nói gió bảo tôi ngu xuẩn đấy à?” 

 Đường Hạo như con mèo bị dẫm phải đuôi, toàn thân lập tức xù lông, gằn giọng hỏi. 

 “Chẳng lẽ không phải sao?” 

 Thẩm Hải căn bản không hề sợ hãi Đường Hạo, đốp chát lại đầy cứng rắn. 

 Nhìn thấy hai người sắp sửa lao vào đánh nhau, Quân Hải liền lên tiếng cắt ngang cuộc cãi vã của cả hai. 

 “Đủ rồi! Đã đến nước này rồi mà còn ở đây cãi cọ sao?” 

 Giọng nói của Quân Hải lạnh tanh, sau đó hắn chuyển ánh mắt sang phía Cương Đản, cất lời: 

 “Cậu là đệ tử của vị đại nhân kia, lại quanh năm hoạt động ở chốn này, quen thuộc nơi đây hơn bọn tôi nhiều, cậu có cao kiến gì không?” 

 Cương Đản tuy nhìn người của Bắc Thần Sơn vô cùng ngứa mắt, nhưng cũng biết lúc này không phải là lúc đùa giỡn, bèn trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: 

 “Yêu Thần Cốc không giống những nơi khác, không gian ở đây hỗn loạn, nếu muốn xé rách hư không đi ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị lưu đày vào hư vô, thập tử nhất sinh!” 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận