Lọc Truyện

Xuyên Không: Ta Không Còn Vì Nghĩa Xả Thân - Tào Khuyết

 

 Không ngờ lại gặp được Lam Khả Tâm ở đây, Tào Khôn mỉm cười nheo mắt, đưa tay ra bắt tay cô. 

 "Thì ra là sếp Lam của khách sạn Lam Kỳ, hân hạnh, hân hạnh." 

 Vừa nói, Tào Khôn còn dùng ngón tay khẽ miết hai lần trên mu bàn tay Lam Khả Tâm, động tác trêu ghẹo ấy khiến ánh mắt cô lập tức ngập ý xuân, hơi rung động. 

 Lam Khả Tâm mím nhẹ đôi môi, cười nói: 

 "Ông chủ Tào lúc nào cũng bắt tay người ta kiểu này à?" 

 "Chỉ với phụ nữ thôi." Tào Khôn đáp. 

 Lam Khả Tâm liền đưa tay kia che miệng, khúc khích cười. 

 Cười xong, Lam Khả Tâm liếc nhìn xung quanh, nói: 

 "Ông chủ Tào mà còn không buông tay, cái tiếng háo sắc của ông chủ mà truyền ra ngoài, đến lúc đó đừng có trách tôi nhé." 

 Hôm nay ở đây còn có không ít người khác, hơn nữa cũng khá đông. Chỉ cần hơi có hành động nào vượt khuôn một chút là sẽ bị người ta nhìn thấy, thậm chí truyền miệng ra ngoài. 

 Cho nên, sau khi Lam Khả Tâm nói xong câu đó, Tào Khôn chỉ cười, rồi buông bàn tay mềm mại của cô ra. 

 Có điều, tay đã buông nhưng câu chuyện giữa hai người vẫn tiếp tục. 

 "Ông chủ Tào là đến viếng ai vậy?" 

 Bởi vì hôm nay có tất cả mười tám người được chôn cất, nên đối tượng mà mỗi người tới viếng cũng không giống nhau. 

 "Tất cả." Tào Khôn cười, nói: "Thật ra tôi chẳng quen ai, chỉ là vì Dương Tam Đao nên mới đến. Còn sếp Lam thì sao?" 

 "Hắc Tam." Lam Khả Tâm cũng mỉm cười đáp: "Hắc Tam là khách quen ở khách sạn của tôi. Mấy năm nay, năm nào hắn cũng bao nuôi một hai nữ sinh viên đại học bên trường các anh, mở hẳn một phòng dài hạn ở chỗ tôi, nuôi luôn ở đó. 

 Tính ra thì cũng coi như khách hàng lâu năm của khách sạn, hơn nữa tôi cũng quen hắn, nên đến tiễn hắn một đoạn." 

 Tào Khôn gật gù, như có điều suy nghĩ: 

 "Xem ra sếp Lam khá rành về tôi đấy, ngay cả tôih học trường nào cũng biết." 

 Lam Khả Tâm khẽ cười, nói: 

 "Ông chủ Tào e là hơi hiểu nhầm bản thân rồi. Anh phải nói thế này mới đúng: trong đám người có mặt ở đây, người không quen anh thật ra không nhiều đâu. 

 Chỉ là phần lớn bọn họ không muốn dính dáng đến anh, nên giả vờ như không quen mà thôi." 

 "Ồ?" Tào Khôn hơi nhíu mày, nói: "Nghe sếp Lam nói vậy, tôi là đang bị mọi người cô lập à?" 

 "Đương nhiên là không." Lam Khả Tâm cười híp mắt: "Là do anh quá nguy hiểm, bọn họ sợ qua lại với anh nhiều quá sẽ bị vạ lây." 

 "Ồ!!" Tào Khôn làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, liên tục gật đầu. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận