Lọc Truyện

Xuyên Không: Ta Không Còn Vì Nghĩa Xả Thân - Tào Khuyết

 

 Việc kinh doanh bến tàu của Cẩu Nhất Vĩ vốn dĩ là một miếng mồi béo bở, nếu không thì đã chẳng trở thành nguồn làm ăn kiếm tiền chủ yếu của ông ta. 

 Mà theo sau cái chết của Cẩu Nhất Vĩ, Tào Khôn thậm chí chẳng cần đoán cũng biết, nhất định sẽ có không ít người thò tay vào mảng kinh doanh bến tàu này, muốn chen vào chia một chén canh. 

 Tất nhiên, Tào Khôn khẳng đ bzịnh như vậy cũng không phải vì anh có tầm nhìn hay đầu óc kinh doanh gì ghê gớm. 

 Chủ yếu là… đời trước chuyện này đã xảy ra rồi! 

 Đời trước, vốn liếng của Cẩu Nhất Vĩ bị vị giám đốc tài chính kia rút đi mất, bản thân ông ta khi đó vẫn còn sống, chỉ là rơi vào khủng hoảng đứt gãy dòng tiền. 

 Kết quả, chỉ với tình trạng như vậy thôi, việc kinh doanh bến tàu của ông ta đã bị người ta tranh nhau xâu xé. 

 Thậm chí đến cả Dương Tam Đao, vốn chủ yếu làm bất động sản, cũng chen chân mượn cớ ăn được một phần miếng bánh kinh doanh bến tàu. 

 Mà đời này, tình hình còn tệ hơn đời trước. 

 Đời trước, Cẩu Nhất Vĩ chỉ là đứt vốn. 

 Đời này, Cẩu Nhất Vĩ trực tiếp chết rồi. 

 Cho nên, Tào Khôn không cần nghĩ nhiều, nếu anh không ra tay, mảng kinh doanh bến tàu chắc chắn giữ không nổi. 

 Cho dù Lâm Thi Hàm có lợi hại đến đâu cũng vô dụng. 

 Bởi vì, đám người muốn cướp mảng kinh doanh bến tàu kia, chúng không chơi bằng năng lực, mà là chơi bằng mức độ vô liêm sỉ, bằng những thủ đoạn không thấy được ánh sáng. 

 Một người kinh doanh đàng hoàng, tuân thủ pháp luật thì lấy gì ra mà cạnh tranh với đám chơi thủ đoạn đen tối đó? 

 Giống như đánh võ đài vậy. 

 Anh tuân thủ quy củ võ đài, đeo găng, không đâm mắt, không đánh chỗ hiểm. 

 Còn đối phương thì sao? Không những không đeo găng, còn xách theo cả viên gạch, lại còn đâm mắt, dùng chiêu "khỉ trộm đào" với cả tung cước vào hạ bộ, anh đánh kiểu gì? 

 Nghe xong những lời của Tào Khôn, Lâm Thi Hàm trầm ngâm mấy giây rồi nói: 

 "Nói thật thì tình hình cụ thể bên kinh doanh bến tàu, em thật sự không biết chút nào, vì chuyện bên đó chưa từng có ai nói với em." 

 "Nhưng những gì anh vừa nói em rất đồng ý, mảng kinh doanh bến tàu là nguồn thu chính của Cẩu Nhất Vĩ, chắc chắn là cực kỳ kiếm tiền." 

 "Giờ anh ta vừa chết, ở Hải Thành này nhất định có rất nhiều người muốn nhân cơ hội thò tay vào mảng kinh doanh bến tàu." 

 "Nếu bên anh có cách trấn áp được đám đó, vậy em chắc chắn nghe theo sắp xếp của anh." 

 Tào Khôn mỉm cười gật đầu, nói: "Cách thì chắc chắn là có, chỉ có điều… với em thì có lẽ không được thân thiện cho lắm." 

 Lâm Thi Hàm hơi nghiêng đầu, khó hiểu hỏi: "Không thân thiện đến mức nào?" 

 "Có thể sẽ có người sau lưng mắng em là đàn bà không giữ tiết hạnh, rồi nào là đôi cẩu nam nữ này kia." 

 Lâm Thi Hàm vừa nghe, phì cười thành tiếng: "Thế cũng gọi là chuyện à?" 

 "Tám năm qua em còn thiếu gì mấy câu chửi sau lưng như vậy chắc? Nếu thật sự để ý mấy lời đó, thì em đã chẳng sống được tới giờ." 

 "Nếu anh có cách thì cứ việc dùng, đừng bận tâm tới em. Dù sao giữ được tiền của chúng ta mới là cái thực tế trong tay, còn những thứ khác đều không quan trọng." 

 Nghe Lâm Thi Hàm nói vậy, Tào Khôn bật cười, anh đưa tay ôm eo Lâm Thi Hàm, nhấc bổng cô đặt ngồi lên mặt bàn thư phòng bằng gỗ đỏ bóng loáng. 

 Gương mặt kiều diễm của Lâm Thi Hàm lập tức ửng hồng, cô vừa thẹn vừa cười: "Anh làm gì thế!" 

 "Em đoán xem." Tào Khôn cười hì hì, sau đó... 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận