Lọc Truyện

Xuyên Không: Ta Không Còn Vì Nghĩa Xả Thân - Tào Khuyết

 

 Không biết đã bao lâu trôi qua, nữ sát thủ mới lờ mờ tỉnh lại. 

 Mi mắt vừa hé thành một khe nhỏ, đột nhiên như nhớ ra điều gì, cô lập tức trừng to mắt. 

 Ngay khoảnh khắc sau, cô vặn người, dường như muốn ngồi bật dậy. Kết quả, đầu vừa nhấc lên thì "bộp" một cái, lại nện mạnh xuống đệm. 

 Đến lúc này cô mới kinh hoàng nhận ra mình đã bị trói dang tay dang chân thành hình chữ đại, dùng dây thừng và đủ loại dụng cụ trói trông vô cùng chuyên nghiệp, buộc chặt trên giường. 

 Ngay cả miệng cô cũng bị nhét một quả bóng chuyên dụng để khỏi kêu la. 

 "Tỉnh rồi à?" 

 Giọng Tào Khôn vang lên. Nữ sát thủ khựng lại, vội quay đầu nhìn sang. 

 Chỉ thấy Tào Khôn đang cầm quần áo của cô, chăm chú nghiên cứu. 

 "Chậc chậc chậc." Vừa ngắm nghía, anh vừa tặc lưỡi: "Cô chắc là sát thủ chuyên nghiệp nhỉ?" 

 "Bộ đồ nghề trên người cô chuyên nghiệp ghê đấy." 

 "Nhìn mấy mảnh kim loại gắn dọc viền tay áo này xem, đúng là đồ cắt cổ. Độ dài với độ sắc như này, chỉ cần khẽ lia qua thôi là đủ cắt phăng động mạch cổ người ta rồi." 

 Nói rồi, Tào Khôn lại nhặt đôi tất da chân của cô lên, tiếp tục: 

 "Còn sợi dây đặc chế giấu trong tất này nữa, mẹ nó, chắc phải nói là siêu chắc. Vòng lên cổ người ta, siết một cái, e là đầu cũng gần như rơi ra luôn." 

 "Rồi cái kim thép giấu trong chiếc nhẫn này nữa!" 

 "Đồ xịn đấy, chỉ cần bóp mạnh một cái là bật ra ngay một cây kim thép dài chừng hai ba phân." 

 "Chọt đúng huyệt thái dương một phát, không chết thì cũng tàn phế." 

 "Còn đôi giày cao gót của cô nữa." 

 Nói đoạn, Tào Khôn nhấc chiếc giày lên, dùng ngón tay ấn vào một bên hông giày. "Cạch" một tiếng, ở mũi giày bật ra một lưỡi dao nhỏ dài khoảng ba phân. 

 "Nếu cô đá thẳng vào chỗ hiểm đàn ông một phát, mẹ nó, đủ tiêu chuẩn vào cung làm thái giám luôn." 

 Nói xong, Tào Khôn gom hết đống đồ nghề vào một chỗ, ngẩng đầu nhìn nữ sát thủ: 

 "Nào, nói chuyện chút đi. Cả người cô đồ nghề chuyên nghiệp thế này, rõ ràng là dân trong nghề. Vậy ai thuê cô tới giết tôi?" 

 Nữ sát thủ trừng mắt nhìn anh, hất cằm lên, hướng về phía anh: "Ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm ưm!" 

 Tào Khôn nhìn cô hai giây rồi nói: "À, ý cô là 'giết thì giết, lột thì lột'?" 

 "Được thôi, đã cứng miệng thế thì tôi chỉ còn cách tăng độ thôi." 

 Nói đoạn, Tào Khôn đưa tay cởi áo, để lộ thân hình cơ bắp rắn chắc cùng nụ cười tà khí. 

 Thấy vậy, mắt người phụ nữ trợn tròn, mặt đầy hoảng sợ, miệng càng "ưm ưm ưm ưm, ưm ưm ưm ưm ưm" không ngừng. 

 Nhưng Tào Khôn không hề bò lên giường như cô lo sợ, mà mở tủ quần áo, từ trong lấy ra một cây gậy đầu gắn chùm lông mềm. 

 Na ná cây gậy trêu mèo. 

 Cầm cây gậy trên tay, Tào Khôn trước tiên châm một điếu thuốc, rồi kéo một chiếc ghế lại, nghiêm chỉnh ngồi xuống, đưa chùm lông quét nhẹ lên lòng bàn chân nữ sát thủ. 

 Lúc đầu cô còn cố gắng cắn răng chịu đựng, nhưng dần dần, toàn thân căng cứng như bị điện giật, bắt đầu co giật từng đợt, từng đợt. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận