Lọc Truyện

Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

 "Cục trưởng Dư, có chuyện gì ạ?" 

 Dư Liên Thắng chỉ vào phòng tối nhỏ: "Nhanh, mở cái cửa sắt ra!" 

 Lão Triệu tuy chưa hiểu đầu đuôi nhưng vẫn vội vàng lấy chìa khóa mở cửa. 

 Kèn kẹt! 

 Cánh cửa sắt nhỏ vừa mở, một mùi máu tanh đã xộc ra trước. 

 Ánh sáng tràn vào, lộ ra mấy thân hình nằm la liệt dưới đất, thảm không nỡ nhìn. Nhìn kỹ thì là bốn người: Thái Khang, Vương Chiêu, Lý Hưởng và một gã thực tập sinh. 

 Cả bốn như chết lịm, ngất xỉu nằm đó. Trên nền nhà lạnh ngắt, vương vãi kim sắt, búa và giẻ ướt dùng để bịt miệng. 

 Trên đùi Thái Khang còn cắm nguyên một cây kim sắt mảnh. Cây kim dài hơn một đốt ngón tay cắm sâu vào khớp đùi, khiến hắn đau đến ngất lịm tại chỗ. 

 "Hả?" 

 "Thái Khang!" 

 Thấy cảnh ấy, Dư Liên Thắng kinh hãi hét to. Mở cửa giúp ông ta là Lão Triệu cũng ngây người. 

 Nhìn sang đối diện, một bóng người tuấn tú đang ngồi yên trong góc. 

 Giang Ninh. 

 Trên mặt anh là một nụ cười điềm tĩnh đến khó tin. Hai tay vẫn bị còng vào xích sắt lạnh ngắt. Như thể mọi chuyện trong căn phòng này chẳng hề liên quan tới anh. 

 Đã xảy ra chuyện gì? Ai đánh cho bọn Thái Khang ngất hết vậy? Còn mấy cái đinh sắt kia là thế nào? 

 Trước cảnh tượng này, Dư Liên Thắng hoàn toàn chết lặng. Ông ta trợn mắt nhìn Giang Ninh: "Thằng ranh, mày dám đánh cảnh sát??" 

 Giang Ninh làm mặt vô tội: "Ông nhìn bằng mắt nào thấy tôi đánh cảnh sát?" 

 "Mày… mày… mày dám nói là không!" 

 "Bốn người này bị mày đánh ngất, chẳng lẽ không phải mày làm?" Dư Liên Thắng gầm lên, chỉ vào đám Thái Khang đang nằm. 

 Giang Ninh ấm ức: "Đồng chí cảnh sát, thế này là oan cho tôi quá! Nhìn này, hai tay tôi bị còng, làm sao tôi làm được?" 

 Vừa nói, anh vừa giơ đôi tay bị còng lên lắc lắc. 

 "Xằng bậy! Không phải mày thì sao chúng nó ngất?" Dư Liên Thắng quát. 

 Giang Ninh đáp: "Thật sự chẳng liên quan đến tôi. Bốn người họ vào đây là nói muốn dùng thủ đoạn đâm xương để tra tấn tôi." 

 "Rồi bốn người bọn họ lại muốn thử xem đâm xương lợi hại cỡ nào. Thế là người này thử lên người kia, người kia thử lên người nọ… kết quả ra nông nỗi này." 

 Nghe Giang Ninh nói thế, cả Dư Liên Thắng lẫn Lão Triệu đều cạn lời. Nói vậy mà nghe được à? Tra tấn đâm xương mà đem tự mình thử? Ma nào tin! 

 "Đồ khốn!" 

 "Tao bắn chết mày!" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận