Lâm Hân Hân nghe Giang Ninh nói xong thì trong lòng thầm reo: Anh rể đúng là người tốt, em yêu anh rể!
Lâm Thanh Viễn cũng khẽ gật gù, thầm nghĩ: Giang Ninh… ừm, thằng bé cũng được đấy.
Còn Trần Lam thì trong bụng đã chửi thầm cả vạn câu thô tục.
Đồ phế vật!
Đồ vô dụng!
Rõ ràng lấy công báo thù riêng!
Hắn lại định thiêu chết bà đây à?!
Bên kia, Miêu Nhân Cưu Mặc và Lâm Vân Phong cũng ngớ người. Không ai ngờ Giang Ninh lại chơi chiêu quái đản như vậy, mặt mũi đều đờ ra.
"Thằng ranh, bớt lải nhải!" Lâm Vân Phong quát to. "Hôm nay, tất cả chúng mày đều phải chết!"
Gã không buồn đôi co với Giang Ninh nữa, chỉ muốn giết sạch cả nhà Lâm Thanh Viễn lẫn Giang Ninh cho xong.
"Cưu lão, giết sạch chúng nó!"
Vừa dứt lời, bật lửa trong tay Cưu Mặc "tách!" một tiếng bùng lửa.
Khoảnh khắc ngọn lửa lóe lên, Trần Lam, Lâm Thanh Viễn, Lâm Hân Hân và cả Lâm Thanh Trúc đều thất thanh kêu lên. Ai cũng hiểu chỉ cần hắn vung tay ném đi, xăng dưới chân mấy cọc gỗ sẽ bùng cháy ngay tức khắc. Khi đó, thần tiên có giáng trần cũng khó cứu nổi.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Ninh đột nhiên bật cười: "Mẹ kiếp, nói chuyện tử tế thì không chịu, cứ phải ép ông đây ra tay!"
"Đã thế, để ông đây chơi tới bến!"
Vút!
Vừa dứt câu, tay phải anh giật nhẹ, một chiếc đinh sắt phóng đi như viên đạn, rít gió bắn thẳng vào bàn tay đang cầm bật lửa của Cưu Mặc.
Nghe tiếng xé gió, Cưu Mặc biến sắc: "Nhóc con, chỉ bằng mày cũng muốn tập kích…?"
Gã vừa nghiêng cánh tay tránh khỏi chiếc đinh, thì một bóng người đã ập tới ngay trước mặt.
Giang Ninh!
Tốc độ của anh nhanh như chớp giật. Không ai ngờ vừa ném đinh xong, thân hình anh đã tức khắc áp sát Cưu Mặc.
"Ông đây thích đánh lén đấy, thì sao? Không phục à?"
Anh lao tới, nắm tay vung ra.
Ầm!
Quyền phong gào rít như xé không khí, nện thẳng vào Cưu Mặc.
"Bịch!"
Cưu Mặc bị chấn lực đánh cho loạng choạng, lùi liền mấy bước. Khí huyết trong người gã sôi trào như muốn vỡ tung.
"Mày…" Gã trợn mắt. "Mày chẳng phải kẻ Tu Pháp ư? Sao võ đạo cũng mạnh đến vậy?"
Cưu Mặc vẫn luôn nghĩ Giang Ninh giống mình, là kẻ Tu Pháp. Bằng không, sao phá nổi thuật Huyết Sát của gã, lại còn bày được trận pháp trừ tà trước đó. Giờ thì gã mới hiểu mình đoán sai bét: tên này, võ đạo còn đáng sợ hơn tưởng tượng.
"He he, ông đây đâu chỉ là kẻ Tu Pháp: " Giang Ninh nhếch môi. "Ông đây pháp võ song tu, đồ ngốc!"
"Sao có thể? Mày còn trẻ như vậy, sao đã pháp võ song tu?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!