Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 Trần Thương đột nhiên cảm thấy mình rất may mắn. 

 Tiếp theo… 

 Đi tiếp vài bước, sau đó Trần Thương tiếp tục quay đầu nhìn lại, phát hiện thật đúng là không người nào đi theo mình. 

 Loại cảm giác may mắn này cũng không tồn tại bao lâu đã biến mất, thay vào đó là mất mát không hiểu. 

 Những này công ty y tế thật là kẻ nịnh hót. 

 Tại sao lại không có ai theo dõi mình chứ? 

 Là xem thường ta Trần mỗ tôi à? 

 Nghĩ tới đây, Trần Thương đột nhiên cảm thấy mình một chút không cảm thấy hạnh phúc vì bị đại lý dược đi theo. 

 Trần Thương bất đắc dĩ thở dài. 

 Lại có một ít mất mát. 

 Tại sao không có công ty y tế phái người theo dõi mình chứ? 

 Cho dù là một chị gái xinh đẹp cũng được. 

 ... 

 ... 

 Gần nhất, Trần Thương khá là bận rộn. 

 Vì phải mau chóng tiến hành phẫu thuật, dựa theo kế hoạch sớm hoàn thành nhiệm vụ phẫu thuật, mà còn để mọi người tốt nhất đừng thức đêm. 

 Trần Thương quyết định buổi sáng hơn 5 giờ bắt đầu tiến hành phẫu thuật, sau khi phẫu thuật kết thúc thì vừa vặn kiểm tra phòng. 

 Cái này cần mỗi ngày năm giờ rời giường. 

 Đương nhiên, đó cũng không phải Trần Thương cố ý muốn ăn thêm mấy bữa cơm lão Mã, mặc dù buổi sáng đầu bếp nhà lão Mã đưa tới sủi cảo tôm thủy tinh ăn thật ngon, canh tổ yến cũng rất hấp dẫn. 

 Phẫu thuật tiến hành như thường lệ, gần đây Trần Thương bận việc đến sắp quên đi Đàm Chính Dương của tạp chí xã. 

 Bữa sáng, lúc ăn cơm, Trần Thương thở dài: 

 - Ai... 

 Một tiếng thở dài này làm mười hai người giật nảy mình, lập tức buông bát đũa trong tay xuống, con mắt thấp thỏm lo âu nhìn chằm chằm Trần Thương. 

 Là ai không có mắt như thế, chọc vị gia này thở dài? 

 Trần Thương nhìn thấy mọi người như vậy, vội vàng nói: 

 - Ăn cơm, mau ăn rồi đi giao ban. 

 Mọi người tiếp tục ăn cơm. 

 Trần Thương lại thở dài một tiếng... 

 Lần này, tất cả mọi người vội vàng lại lần nữa để đũa xuống. 

 Mọi người dồn dập nháy mắt cho Mạnh Hi, dù sao, từ bề ngoài, cô Mạnh là người hướng dẫn của Trần Thương, Trần Thương chắc là... Có lẽ sẽ không ra tay đâu. 

 Có thể động tay động chân hay không thì không biết. 

 Thế nhưng! 

 Họ thề, cho dù Trần động tay động chân thì họ cũng tuyệt đối sẽ không nói loạn gì với tiểu sư nương. 

 Tình hữu nghị của nam nhân vẫn rất vững chắc! 

 Mạnh Hi thấy thế lập tức biến sắc, cái đám người này, chẳng lẽ không biết thằng nhãi này mắng chửi người không nhìn tướng mạo, không phân giới tính, thậm chí không phân trưởng ấu tôn ti à? 

 - Trần Thương, cậu sao vậy? Đang bình thường tự nhiên thở dài làm gì? 

 Mạnh Hi vẫn quyết định hỏi. 

 Trần Thương sững sờ: 

 - Có à? 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận