Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 Khi cậu đói bụng, cẩm y ngọc thực sơn trân hải vị, chúng tôi chỉ ăn cơm hộp, thức ăn nhanh, cậu ăn chính là sơn hào hải vị như trong tiệc của Thao Thiết. 

 Lúc tâm trạng không tốt thì có thể chỉ vào chúng tôi, tùy tiện mắng... 

 Lúc tâm trạng tốt thì làm màu trước mặt chúng tôi... 

 Tâm trạng của cậu mà cũng không tốt à? 

 Mọi người không nhìn thẳng. 

 Thấy mọi người không để ý tới mình, Trần Thương lập tức sửng sốt. 

 - Mấy ngời... Đám học sinh này, sao không ai hỏi xem vì sao tôi không vui vẻ? 

 Mạnh Hi hừ lạnh một tiếng: 

 - Cậu như vậy mà cũng không vui thì chúng tôi chắc tức chết! 

 Trần Thương nghe thấy vậy, nghĩ lại hình như cũng hơi có đạo lý! 

 Thế nhưng, anh không vui chính là sao gần đây không có người nào tìm đến mình mua độc quyền! 

 Nhưng Mạnh Hi nghĩ lại, đột nhiên trừng to mắt tò mò nói: 

 - Đúng rồi, cậu có cái gì không vui thì cứ nói ra đi, nói để chúng tôi vui vẻ một chút! 

 Lập tức, mọi người dồn dập phụ họa! 

 Đây là một cái biện pháp tốt. 

 Mọi người dồn dập gật đầu: 

 - Đúng vậy, Trần lão sư, chúng tôi rất có kinh nghiệm trong việc khuyên bảo người, cậu có cái gì không vui thì cứ nói để chúng tôi vui vẻ, không! Để chúng tôi phân điểm tích lũy tích! 

 Trần Thương nhìn đám này, tức giận đến nghiến răng. 

 Nhưng Trần Thương vẫn quyết định nói: 

 - Vậy mọi người phân tích giúp tôi một chút xem vì sao đến bây giờ vẫn chưa có người nào tìm tôi mua độc quyền! 

 … 

 … 

 Lúc này, rất nhiều công ty y tế đều đang trong tình trạng gấp rút tìm người để mua bản quyền. 

 - Tổng giám đốc Dương, tôi thật sự không gặp mặt giáo sư Trần, tôi đã ở trung tâm Cấp cứu mấy ngày liên tục, bảy giờ sáng đã đi qua ngồi chờ, mười hai giờ khuya mới rời khỏi! Thế nhưng căn bản không gặp giáo sư Trần một lần nào! 

 - Tổng giám đốc Trần, tôi... Tôi thật sự ở tại bệnh viện suốt những ngày qua, căn bản không nhìn thấy giáo sư Trần đi qua nơi này! Cũng đừng nói mời người ta đi ra ngoài trò chuyện cùng với nhau một chút! 

 ... 

 Những chuyện tương tự đã xảy ra ở mấy công ty y tế. 

 Những công ty tế này chỉ vì gặp mặt giáo sư Trần Thương, phái ra không ít quản lý trong công ty đi nói chuyện. 

 Thế nhưng... 

 Mỗi lần biết được tin tức đều là những ca phẫu thuật của giáo sư Trần. 

 Thế là phái người đi chờ Trần Thương, chờ đến gặp mặt Trần Thương, sau đó gọi điện thông báo họ lại tự thân tới mời giáo sư Trần. 

 Bằng không họ tốt xấu là một lãnh đạo như thế, cứ đứng ở cửa ra vào cũng lộ ra bản chất ngu xuẩn... 

 Nhưng ba ngày này, không có một người nào liên hệ được với Trần Thương. 

 Điều này đã làm cho bốn năm công ty tế phải nhíu lông mày lại. 

 Dương Thượng bên này cũng như thế. 

 Từ lần thứ nhất nhìn thấy Trần Thương, sau đó anh vẫn chưa từng thấy. 

 Mà Dương Thượng là thật bị phí độc quyền 2 ức này dọa sợ. 

 Đương nhiên, không phải anh chưa từng gặp qua phí độc quyền 2 ức, thế nhưng cũng quá hiếm thấy loại này. 

 Một năm, công ty trong nước đều ra không được mấy ức nguyên phí độc quyền. 

 Vì vậy, Dương Thượng là thật cảm thấy cái giá 2 ức này của Trần Thương căn bản chính là lấy cớ thôi. 

 Không gặp được Trần Thương, cho là Trần Thương cố ý không để mọi người thấy mình. 

 Lập tức Dương Thượng cũng cực kỳ gấp gáp, thực sự không có cách nào. 

 Bản thân công ty họ là sản xuất một lượng lớn dụng cụ mạch máu lớn, nếu như đạt được độc quyền này, tuyệt đối sẽ phát triển thật tốt. 

 Càng nghĩ, Dương Thượng nghĩ tới một cái biện pháp! 

 Trước không quản là Trần Thương có đồng ý yêu cầu của mình hay không, có gặp mình hay không cũng không quan trọng, trước đó cứ để công ty khác ăn bế môn canh rồi lại nói. 

 Thế là, anh phái người đi tung ra ngoài tin tức Trần Thương chào giá phí độc quyền3 ức! 

 Thấp hơn 3 ức Trần Thương sẽ không gặp! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận