Con số này cũng không ít!
Nhưng đối với rất nhiều công ty quốc tế thì 3 ức này cũng không phải là quá nhiều, nếu như có thể năm được bản độc quyền trong tay thì 3 ức cũng không phải là vấn đề.
Trong lúc nhất thời, những người quan tâm đến bản độc quyền này càng đến nhiều.
Có đôi khi chính là như vậy, chào giá càng cao, ngược lại người quan tâm lại càng nhiều.
Nếu như cho giá quá thấp, quá tiện nghi, ngược lại không có ai quan tâm!
Ngay cả bản thân Trần Thương cũng không ngờ, Dương Thượng vô tình làm ra động tác như vậy, trong vô hình giúp anh tàn nhẫn nâng cao giá cả!
Trực tiếp đạt tới 3 ức!
Mà ngay cả Dương Thượng cũng không ngờ như thế, vẫn có nhiều oan đại chấp chịu tốn 3 ức tới mua.
…
…¬
Mà lúc này, trong văn phòng, mọi người nghe thấy Trần Thương nghi ngờ, sau đó lập tức im lặng!
Từ Tử Minh ngáp một cái:
- Giáo sư Trần, tôi chỉ có thể gặp cậu vào lúc mua bữa sáng và chỉ đêm làm tài xế!
- Cậu biết không? Tiểu tử bán bữa sáng ở cư xá nhà tôi, hôm qua cậu ta đăng trong trang cá nhân nói: mặc dù tôi kiếm được nhiều hơn so với bác sĩ, thế nhưng tan ca cũng sớm so bác sĩ! Đằng sau còn quay cái ảnh chụp, đó là bóng lưng của tôi khi tính tiền cò kè mặc cả với cậu ta!
- Hôm nay tôi bảo mỗi sáng miễn phí cho tôi cái trứng luộc nước trà.
Mọi người nghe xong, lập tức ha ha ha nở nụ cười.
Không biết nên khóc hay cười!
- Đúng đấy, người ta là đại biểu công ty y tế, muốn gặp được cậu cũng thật sự là quá khó khăn, buổi tối một hai giờ về nhà, buổi sáng năm sáu giờ đến bệnh viện, làm việc và nghỉ ngơi kiểu này, họ có thể gặp mặt mới là gặp quỷ!
Giáo sư Mạnh phụ họa.
Trần Thương nghe xong, lập tức chợt hiểu ra!
Thì ra là thế!
Trách không được không có người tìm mình cũng phải.
Không ngờ, mình lại tự nhố chính mình lại.
Thế nhưng...
Điện thoại của mình ở đây nha?
Mọi người ở đây suốt ngày, không một ai đến hỏi thăm về tôi chút nào sao, hay hỏi số điện thoại di động của tôi?
Tìm tôi khó như vậy à?
Trần Thương chỉ tiếc thở dài rèn sắt không thành thép.
Thật sự là Trần Thương hiểu lầm người ta, người ta không gọi điện thoại, chính là vì muốn biểu hiện thái độ tôn trọng mình một chút, muốn tự đến gặp mặt.
Tin nhắn đã không biết đã gửi bao nhiêu lần, thế nhưng chỉ là Trần Thương không nhìn thấy thôi.
Người ta cho rằng giáo sư Trần không thích hình thức liên lạc bằng tin nhắn, cho nên mới không tiếp tục gọi điện quấy rối, mà chủ động phái người đến tìm Trần Thương gặp mặt nói chuyện.
Kết quả...
Chưa từng nghĩ là sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Sau khi Dương Thượng lan truyền ra bên ngoài tin tức giáo sư Trần Thương chào giá 3 ức, sau đó mọi người cho rằng Trần Thương không nguyện ý gặp mặt nguyên nhân là giá cả, dồn dập trở về thảo luận.
Mà đúng lúc này, Trần Thương nghe thấy lời nói của mọi người, sau đó rút kinh nghiệm xương máu, lập tức đánh nhịp.
- Được rồi, hôm nay mọi người nghỉ ngơi một chút, buổi sáng có một ca phẫu thuật, buổi chiều một ca, đi làm bình thường, điều chỉnh trạng thái thật tốt một chút.
Nói xong, Trần Thương đứng dậy trực tiếp rời khỏi đi đến văn phòng.
Hôm nay, Trần Thương quyết định có chủ ý, phải xuất hiện nhiều ở những nơi công cộng, để nhiều người nhìn thấy mình.
Tốt nhất có thể thu hút ánh mắt!
Nghĩ tới đây, Trần Thương như có điều suy nghĩ đi tới hướng cấp cứu.
Lúc này thời gian còn sớm, khoảng bảy giờ rưỡi.
Cấp cứu mở cửa ra vào đã có rất nhiều người đang đợi.
Mà còn!
Mấu chốt nhất là cũng còn có tốp năm tốp ba ăn mặc rất tương tấc đứng ở cửa ra vào khoa cấp cứu, hết nhìn đông tới nhìn tây, không biết đang đợi cái gì!
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!