Vào lúc này!
Tiêu Nhuận Phương mà còn không hiểu đã xảy ra vấn đề gì thì thật sự là sống uổng phí mấy chục năm!
Cái này rõ ràng là Trần Thương tức giận.
Chẳng qua là...
Chuyện gì đã làm cho Trần Thương tức giận như vậy?
Nhìn ánh mắt của Tiêu Nhuận Phương, thư ký bất đắc dĩ nói:
- Chủ nhiệm, tôi thật sự đã cố hết sức, tôi đã gọi hơn hai mươi cuộc điện thoại, nhưng đều không có người bắt máy!
- Thay điện thoại khác tiếp tục gọi, đến khi nào có người nghe máy thì thôi!
Tiêu Nhuận Phương nói thẳng.
Thư ký im lặng:
- Tôi đã dùng mười cái điện thoại.
Ngay lúc này, máy điện thoại riêng của văn phòng vang lên.
Bây giờ Tiêu Nhuận Phương đang rất tức giận, thấy điện thoại là của Bộ Khoa học và Công nghệ, lập tức bình tĩnh lại tâm trạng một chút.
- Chào bộ trưởng Tào.
Tiêu Nhuận Phương nói thẳng.
Tào Ngu ừ một tiếng:
- Cái này, chủ nhiệm Tiêu, các cán bộ và ủy ban trung ương của Vệ Kiện ủy chúng tôi, khai thác hạng mục trung tâm nghiên cứu bắc cầu động mạch vành đã đình công.
- Chuyện này ông có nghe nói chứ?
Tiêu Nhuận Phương lập tức sững sờ:
- Trung tâm bắc cầu động mạch vành cũng đình công?
Cái chữ “cũng” này trực tiếp làm cho Tào Ngu hơi hoảng hốt.
Có ý gì, còn có nơi khác đình công?
Mẹ nó, đây là hạng mục cấp quốc gia, ai mà to gan như vậy, dám đình công? Cho sắc mặt ai nhìn đây?
Tào Ngu nhíu mày:
- Còn có nơi khác đình công à?
Tiêu Nhuận Phương hít sâu một hơi, hiện tại rốt cuộc anh đã hiểu rõ.
Đây chính là chuyện của Trần Thương!
Nghĩ tới đây, Tiêu Nhuận Phương bất đắc dĩ nói:
- Hôm nay, chỗ tôi đã được báo cáo lên mấy tin tức, đầu tiên là trung tâm phục hồi cơ quốc gia xin đình công, chủ nhiệm Vương Ngọc Sơn có ý là các chủ nhiệm đang bận quá nhiều việc, không thể ứng phó, với lại học sẽ điều chỉnh thời gian trong phạm vi hiệp ước.
- Tiếp ngay sau đó, bí thư trưởng ban quản trị của học hội ngoại khoa tiêu hóa thế giới, một lần nữa thương thảo lại xây dựng tổng bộ ở An Dương cho hợp lý!
- Vừa rồi, bệnh viện trung tâm Cấp cứu đã gọi điện thoại cho tôi nói thí nghiệm lâm sàng người bệnh mắc hội chứng Marfan kỳ thứ nhất đã kết thúc, cần sửa sang thật tốt mới có thể tiếp tục bắt đầu kỳ thứ hai!
Tào Ngu nghe thấy lời nói Tiêu Nhuận Phương thì lập tức sửng sốt.
Hơi im lặng, sau đó nói:
- Trần Thương đâu?
- Không liên lạc được.
Tiêu Nhuận Phương thở dài:
- Gọi cho vợ Tần Duyệt của cậu ấy thì nói là đi phẫu thuật.
Sau một lúc lâu, Tào Ngu nói:
- Trần Thương hơi quá mức.
Tiêu Nhuận Phương lập tức sửng sốt một chút:
- Có ý gì chứ?
Chuyện này, Tiêu Nhuận Phương còn chưa rõ ràng vì sao, thế nhưng biết chắc có quan hệ với anh.
Tào Ngu nói lại lời nói của Vương Thông một phen cho Tiêu Nhuận Phong Hiểu rõ.
Sau khi nói xong, Tào Ngu thật sự hơi tức giận.
Dù sao cũng là lãnh đạo bộ cấp!
Chút tức giận cũng phải có.
Người trẻ tuổi làm loạn như Trần Thương là quá ít.
Loại chuyện này còn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Mà sau khi Tiêu Nhuận Phương nghe thấy thì cũng bắt đầu im lặng.
Chuyện này huyên náo hơi lớn.
Thế nhưng Tiêu Nhuận Phương bất đắc dĩ giữ gìn nói:
- Người trẻ tuổi bị ức hiếp, có chút cảm xúc cũng là bình thường.
Tào Ngu cúp điện thoại.
Tiêu Nhuận Phương gọi điện thoại cho Ngô Đồng Phủ của trung tâm Cấp cứu.
Điện thoại lần thứ nhất không có người bắt máy.
Sau đó gọi lần thứ hai, Ngô Đồng Phủ có ý riêng, giọng nói không mặn không nhạt nói:
- Nếu chủ nhiệm Tiêu phê bình chuyện của Trần Thương thì không cần gọi điện thoại cho tôi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!