- Bộ trưởng Tào, Trần Thương là người chịu trách nhiệm, không phải tôi.
Tào Ngu nhíu mày:
- Trần Thương hơi quá mức, ân oán cá nhân sao có thể lấy ra làm ảnh hưởng đến tập thể được?
Vương Thông nghe được câu này, bất đắc dĩ nói:
- Bộ trưởng Tào, năng lực cá nhân có thể làm cho năng lực tập thể đi lên được không?
Câu nói này làm cho Tào Ngu á khẩu không trả lời được!
Tào Ngu biết rõ Vương Thông muốn nói cái gì!
Vương Thông tiếp tục nói:
- Trung tâm bắc cầu động mạch vành có thể không có tôi, thậm chí có thể không có anh, có thể không có bất kỳ người nào, thế nhưng duy nhất chắc chắn không thể không có Trần Thương!
- Nếu như trung tâm bắc cầu động mạch vành không có Trần Thương thì khác một cao ốc bình thường ở chỗ nào?
- Người ta dùng trình độ phẫu thuật cá nhân của mình, không giữ lại chút nào hiến cho quốc gia và nhân dân, người ta phàn nàn qua cái gì chưa? Thậm chí tôi hỏi anh, quốc gia đã cho người anh cái gì?
- Anh nói ân oán cá nhân của người ta không thể làm ảnh hưởng đến tập thể, nhưng anh có cân nhắc đến người ta chưa? Người ta đã hiến tặng năng lực cá nhân cho tập thể!
- Khi Trần Thương bị đãi ngộ không công chính, lúc đó có người nào đứng ra nói giúp Trần Thương một câu à? Tập thể ở đâu? Các anh không nguyện ý bảo vệ cho cậu ta thì chúng tôi bảo vệ cậu ta!
- Còn có, chuyện này không liên quan gì với Trần Thương, giáo sư Trần căn bản khinh thường làm loại chuyện này. Tất cả mọi việc là tất cả thành viên chúng tôi tự tổ chức.
Nói xong, Vương Thông cúp điện thoại.
Đây là lần thứ nhất Vương Thông cúp điện thoại Tào Ngu.
Tào Ngu cầm điện thoại nửa ngày không nói chuyện.
Hơi tức giận!
Thế nhưng càng nhiều hơn chính là như suy nghĩ điều gì!
...
Vào lúc này.
Điện thoại lại lần nữa đánh không liên lạc được.
Tiêu Nhuận Phương không thể gọi!
Tào Ngu càng không thể gọi được!
Ai cũng không thể liên lạc được với Trần Thương.
Gọi cho người khác, họ đều nói là:
- Giáo sư Trần ra ngoài tham gia một ca phẫu thuật.
Trong lúc nhất thời, Tiêu Nhuận Phương và Tào Ngu đều im lặng.
Họ không ngờ, Trần Thương không đến ba mươi tuổi mà đã tạo ra một lực lượng bảo vệ mình!
Tào Ngu đứng dậy đến Vệ Kiện ủy, gặp mặt Tiêu Nhuận Phương.
- Chủ nhiệm Tiêu, chuyện này anh định xử lý như thế nào?
Tào Ngu hỏi.
Tiêu Nhuận Phương cầm điện thoại lên, trực tiếp bấm gọi điện thoại cho Đàm Chính Dương:
- Lập tức đến phòng làm việc của tôi.
Đàm Chính Dương lập tức sửng sốt, vội vàng đứng dậy đến Vệ Kiện ủy.
- Chủ nhiệm Tiêu, anh tìm tôi? Bộ trưởng Tào, anh cũng ở đây à?
Hai người đều không phản ứng gì gọi là trả lời Đàm Chính Dương.
Sắc mặt Đàm Chính Dương lập tức thay đổi.
Tiêu Nhuận Phương trực tiếp nói ra chuyện đình công.
- Cậu hãy xem hai phần tư liệu này một chút đi.
Đàm Chính Dương run rẩy cầm lấy tư liệu:
- Trung tâm nghiên cứu bắc cầu động mạch vành xin đình công, trung tâm phục hồi cơ xin đình công!
Hai cái này đều là hạng mục trọng điểm quốc gia năm 2020.
Người phụ trách đều là Trần Thương!
Đúng!
Là Trần Thương?
Đàm Chính Dương vội vàng nói:
- Chủ nhiệm Tiêu, Trần Thương này thật hơi quá đáng, lợi ích cá nhân...
Tào Ngu trực tiếp hừ lạnh một tiếng:
- Cậu còn biết là lợi ích cá nhân cùng với lợi ích tập thể à?
- Bản độc quyền của Trần Thương là ai kẹt lại?
Tào Ngu không cho Đàm Chính Dương một chút mặt mũi nào:
- Cậu là quan lớn đúng không? Cậu muốn làm gì thì làm đúng không? Chuyện xin độc quyền thì cậu cũng có thể quản một chút?
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!