Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 Tào Ngu đối nhân xử thế tương đối cương chính. 

 Tính cách của Tào Ngu cũng rất thẳng thắn, có sao nói vậy, không nể nan ai. 

 Nếu như Trần Thương sai, anh tuyệt đối sẽ không thiên vị Trần Thương. 

 Ngay trước mặt lão Đàm, anh cũng có thể trực tiếp mắng Đàm Chính Dương là vô năng! 

 Chuyện này, nhất mã quy nhất mã. 

 Tào Ngu cười giễu một tiếng: 

 - Vòng học thuật là lục đục với nhau à? 

 - Tôi vẫn cho rằng học thuật là thứ sạch sẽ nhất, cũng bởi vì có những người như cậu tồn tại đã làm cho nó trở nên dơ bẩn không chịu nổi! 

 - Cậu cho rằng tôi không biết những năm này cậu làm gì à? 

 - Mấy năm qua, cậu cảm thấy Trần Thương không có căn cơ gì đúng không? Chỉ là một người trong thôn đi ra ngoài thôi đúng không? 

 Nói đến đây, Tào Ngu cười giễu một tiếng: 

 - Tôi cho cậu biết, từ hôm nay trở đi, Tào Ngu tôi sẽ là chỗ dựa của Trần Thương, đụng tới Trần Thương cũng như là đụng tới tôi! 

 Tào Ngu thật sự là tức điên! 

 Một chút chuyện nhỏ đã đưa tới nhiều chuyện như vậy, điều này làm cho anh sao có thể không tức giận? 

 - Tôi nói chuyện khó nghe phải không? Cậu cảm thấy nghe không xuôi tai đúng không? 

 - Nếu cậu thật sự là có bản lĩnh thì cậu hãy cầm giải thưởng về đây cho tôi! 

 Đàm Chính Dương thật không ngờ chuyện này lại dẫn tới chấn động lớn như thế! 

 Đàm Chính Dương cũng không ngờ Trần Thương sẽ trực tiếp cho mấy hạng mục đầu đề trọng điểm quốc gia đình công! 

 Dùng cái này để uy hiếp Bộ Khoa học và Công nghệ cùng Vệ Kiện ủy! 

 Thế này cũng làm ẩu quá rồi? 

 Đương nhiên Đàm Chính Cương không biết rằng có một đám người cam tâm làm như thế cho Trần Thương! 

 Tào Ngu nhìn ra tâm tư trong lòng của Đàm Chính Dương, bất đắc dĩ vạch trần nói: 

 - Có phải cậu cảm thấy là chuyện lần này là Trần Thương dùng để áp chế cậu đúng không? 

 Đàm Chính Dương không nói gì. 

 Tào Ngu bất đắc dĩ nói câu: 

 - Thật sự là cậu đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử! 

 - Chuyện lần này, Trần Thương không hề có một chút quan hệ hay biết gì về vấn đề lần này! 

 - Tất cả đều là do những người đi theo Trần Thương cùng nhau nghiên cứu đầu đề này tự nguyện, không liên quan đến Trần Thương! 

 - Cậu thật sự quá ngu ngốc, cậu nghĩ là chọc Trần Thương là chỉ mình Trần Thương hay sao, trong học thuật nghiên cứu có mấy trăm người làm việc, trong đó không thiếu viện sĩ nguyện ý làm cho Trần Thương. 

 Đàm Chính Dương tin không? 

 Cậu ta tin mới là quỷ. 

 Ở trong mắt cậu ta, người trong thiên hạ này, ai không ích kỷ? 

 Cậu ta tin thế giới này sẽ có người bởi vì Trần Thương mà đắc tội Vệ Kiện ủy và Bộ Khoa học và Công nghệ các bộ à? 

 - Cậu mau ra ngoài đi. 

 Tiêu Nhuận Phương một mặt ghét bỏ nhìn Đàm Chính Dương một cái, không muốn nói thêm một câu nào với cậu ta. 

 Đợi Đàm Chính Dương rời đi, Tiêu Nhuận Phương thở dài, nói với thư ký: 

 - Hãy giúp tôi gọi điện thoại cho bên bản quyền. 

 Tào Ngu vội vàng ngăn lại: 

 - Chủ nhiệm Tiêu, chờ một chút. 

 Tiêu Nhuận Phương sững sờ: 

 - Có chuyện gì? 

 Tào Ngu nghiêm túc nói: 

 - Đây không phải một người sai. 

 - Đàm Chính Dương sai, thế nếu bây giờ anh trực tiếp gọi đến bộ phận độc quyền xin độc quyền cho Trần Thương, chuyện này sẽ làm cho người phía dưới suy nghĩ thế nào? 

 - Gây sự sẽ có đường ăn? 

 - Lần này Trần Thương cũng hơi quá đáng, chuyện lớn như vậy, Trần Thương sẽ bỏ mặc, không quan tâm, không hỏi những chuyện xảy ra à? 

 Tiêu Nhuận Phương thừa nhận, chính mình xuất thân nghiên cứu khoa học, cho nên trong suy nghĩ có rất nhiều ý nghĩ khác với Tào Ngu. 

 Nhưng Tào Ngu nói vậy cũng có đạo lý. 

 - Vậy chuyện độc quyền kia? 

 Tào Ngu trực tiếp nói: 

 - Chờ liên hệ được với Trần Thương, tôi sẽ đích thân đi gặp cậu ấy, nói với cậu ấy vài câu, sau đó mới cho qua. 

 - Người trẻ tuổi, tính dẻo quá mạnh, còn có thiên phú tốt như vậy, nếu không nói sẽ rất dễ xảy ra vấn đề. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận