- Tiếp tục phẫu thuật.
Sắc mặt Trần Thương bình đạm trầm tĩnh, hình như ai đợi ở bên ngoài cũng không chút quan tâm, hình như muốn nói: Đứng chờ đi!
Làm cho mọi người không nhịn được vô cùng hưng phấn.
Giáo sư Trần thật trâu bò!
Lúc này, trong văn phòng.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Nhuận Phương và Tào Ngu được xem phẫu thuật.
Thế nhưng Trần Thương cũng không có biểu hiện gì vì sự xuất hiện của họ.
Bây giờ, đối vơi anh thì cô bé đang nằm trên giường chờ đợi phẫu thuật mới là nhân vậy chính của ngày hôm nay.
Lúc Tiêu Nhuận Phương và Tào Ngu nhìn thấy cô bé quả thật đã giật nảy mình.
Không có mũi, hai cái lỗ trống rỗng như hình ảnh trong phim kinh dị khiến hai người trưởng thành cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lúc này, kể cả Đàm Kế Sơn và Đàm Chính Dương cũng như vậy.
Lý Khải đột nhiên nói:
- Ca phẫu thuật hôm nay thật ra đã là bước thứ hai.
- Sau khi giáo sư Trần đến, cậu ấy đã tiến hành phẫu thuật bóc tách dị thể cho người bệnh, cậu ấy thật sự hiện tại đã rất vất vả.
Lúc này, Đàm Kế Sơn đột nhiên nói:
- Cấy ghép dị thể + phẫu thuật tái tạo toàn bộ mũi không khó, thế nhưng... dị thể dù sao cũng là dị thể, mà phạm vi còn tương đối lớn. Vì thế, nếu muốn tạo thành một cái tự nhiên với làn da quanh mũi nhìn như không có ranh giới, nhưng độ khó sẽ rất cao!
Lúc này, mọi người mới nhớ đến, trước đây Đàm lão tiên sinh cũng xuất thân từ lâm sàng.
Thế nhưng, vào lúc này, Lý Khải đột nhiên nói:
- Tôi cảm thấy giáo sư Trần chắc là có thể xử lý tốt.
- Dù sao, cậu ấy cũng là “bác sĩ chỉnh hình tốt nhất thế giới năm 2019”, tôi cảm thấy... có lẽ không vấn đề gì lớn cả.
Nghe thấy lời nói này của Lý Khải, mọi người lập tức sửng sốt một lát.
Trong lòng, Tiêu Nhuận Phương không nhịn được xiết lại, nhịn không được lo lắng: Lĩnh vực chỉnh hình này dường như sẽ không đến lão đại, sẽ không đến đâu...
Mà đôi mắt của Tào Ngu thì lại lần nữa sáng lên.
Hiện tại, trong đầu anh đang nghĩ đến một chuyện khác.
Một chuyện lớn!
Nghĩ đến đây, trong lòng Tào Ngu đã quyết định chủ ý, chờ sau khi Trần Thương đi ra thì sẽ nói chuyện với cậu ấy.
Mà Đàm Kế Sơn nghe thấy lời này thì lại không nhịn được cười khổ, lắc đầu.
Thâm tàng bất lộ!
Đầu óc của Đàm Chính Dương đã chết máy.
Bây giờ đối với anh mà nói, độ khó đã vượt qua phạm trù đọc hiểu thời cấp ba của anh.
Dù sao... Hai vị bộ trưởng đứng ở bên ngoài đợi Trần Thương, vinh dự thế này, ai đã từng có chứ?
Phần kiêu ngạo này, không ai có thể so sánh.
Nhưng một người như thế này lại bị mình gây rắc rối.
Nhất thời, Đàm Chính Dương không biết nên cảm thấy kiêu ngạo hay là vô cùng kiêu ngạo...
Nhưng bọn họ không biết là.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!