Đàm Kế Sơn nhìn Đàm Chính Dương:
- Lần này là con có chút không biết điều, vì sao con lại ngăn cản độc quyền?
- Con có biết sản phẩm này là đại biểu tổ quốc tham gia Hội chợ Y tế thế giới để lấy giải thưởng không?
- Mà trong nước chúng ta đến nay còn chưa từng có ai lấy được giải thưởng như vậy.
- Sản phẩm độc quyền không có độc quyền quốc tế, con cảm thấy sau khi kỹ thuật giá đỡ vòi voi lộ ra ngoài, chuyện này sẽ là tổn thất như thế nào?
Một phen lời nói khiến cho Đàm Chính Dương lập tức trừng lớn đôi mắt, tràn đầy khiếp sợ!
- Chuyện này... Chuyện này không thể nào!
- Đó chỉ là một cái độc quyền bình thường... sao cậu ta có thể giành giải thưởng?
Vẻ mặt Đàm Kế Sơn không chút biểu tình:
- Bình thường? Trần Thương đã làm việc gì bình thường?
- Hiện tại Trần Thương không muốn tham gia tranh giải.
- Thậm chí trực tiếp cắt đứt cuộc gọi của Tiêu Nhuận Phương, nói cậu ta không muốn dự thi. Khiến cho Tiêu Nhuận Phương vô cùng sốt ruột, con nói xem Trần Thương có lợi hại hay không?
Đàm Kế Sơn nói xong, nhìn Đàm Chính Dương một cái:
- Đi thôi, dọn dẹp một chút, đi Hiệp Hòa với cha, Trần Thương đang làm phẫu thuật, đợi cậu ta làm xong thì đi nói xin lỗi.
Đàm Chính Dương đứng chôn chân tại chỗ, lâu như đã có mấy đời!
Anh giữ đơn xin độc quyền của Trần Thương đã qua một tuần.
Anh cho rằng Trần Thương chỉ có thể nuốt xuống cục tức này.
Không ngờ...
Cậu ta chưa từng có!
Không phải cậu ta không đi gây chuyện.
Mà là Trần Thương biết, cậu ta không cần đi thì cũng sẽ có một đống người, càng hy vọng xin độc quyền thành công hơn cả bản thân Trần Thương.
Nghĩ đến đây, Đàm Chính Dương cảm giác được một sự lạnh lẽo lan ra từ trong xương cốt, cả người nổi da gà.
Cái nóng của ngày mùa hè nắng chói chang hình thành đối lập rõ rệt với anh.
Giờ khắc này, Đàm Chính Dương mới sâu sắc ý thức được, giống như lời của cha anh: Con không bằng cậu ta.
Đẳng cấp của hai người thật là kém cách xa vạn dặm.
Trong tay Trần Thương là ‘duy nhất’ mà người khác chưa từng có được!
Mà chính mình chỉ là dựa vào chút trí thông minh và thủ đoạn nhỏ để đầu cơ!
...
...
Rốt cuộc tin tức Trần Thương làm phẫu thuật ở Hiệp Hòa đã truyền vào tai mọi người.
Sau khi Tiêu Nhuận Phương biết được việc này thì thở dài, nói với bí thư:
- Hiện tại tôi có nên qua đó không?
Bí thư mỉm cười:
- Chủ nhiệm Tiêu, anh yên tâm đi, anh tuyệt đối không phải người duy nhất đi qua đó, mà anh không chỉ phải đi, hơn nữa đến lúc đó ở hiện trường cần nhất chính là anh.
Tiêu Nhuận Phương nghe vậy, nhắm mắt lại suy nghĩ một phen.
Thật lâu sau, anh mới mở miệng nói:
- Đi thôi, anh cùng đi với tôi.
Bí thư nói:
- Chờ một lát, chúng ta không thể đi tay không, việc chọn bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho Tần lão còn chưa giải quyết nữa.
- Lần này chúng ta không phải đi xin lỗi, mà là đi mời Trần Thương gia nhập Ủy ban bảo vệ sức khoẻ trung ương, trở thành chuyên gia hội chẩn bảo vệ sức khoẻ của Tần lão.
Tiêu Nhuận Phương nghe thấy vậy, hai mắt lập tức sáng ngời.
- Ý kiến hay!
Tào Ngu do dự một lát, gọi điện thoại cho tài xế nói:
- Chuẩn bị xe, đi bệnh viện Hiệp Hòa một chuyến!
…
…
Lúc này, trong văn phòng bên ngoài phòng phẫu thuật, bệnh viện Hiệp Hòa.
Rất náo nhiệt.
Không ít người tới.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!