Lý Khải nhìn thấy hình ảnh, đầu tiên là sững sờ, không nhịn được xúc động một tiếng.
Ngay lập tức không khỏi nắm chặt bàn tay!
Từ trước đến giờ, Trần Thương chưa bao giờ làm anh thất vọng.
Tiểu tử này quá lợi hại.
Loại phẫu thuật dựng lại mũi này thật sự có thể xưng là nhất tuyệt.
Tiêu Nhuận Phương và Tào Ngu đã rất lâu rồi đều chưa nhìn thấy phẫu thuật.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh này, hai người nhìn nhau:
- Đây chính là phẫu thuật à? Không phải là ảo thuật hả? Thật sự quá lợi hại!
Đàm Kế Sơn phụ họa thêm một câu:
- Đây là một ca phẫu thuật làm người khác không thể phát hiện ra khuyết điểm.
- Trần Thương thật quá lợi hại!
Sau khi nói xong, sự tò mò của Đàm Kế Sơn đối với Trần Thương tràn đầy lên não, anh bất đắc dĩ hỏi:
- Viện trưởng Lý, Trần Thương rốt cuộc là chuyên ngành gì? Sở trường là những loại phẫu thuật nào?
Một câu nói thật sự đã làm khó Lý Khải!
Anh trừng to mắt nghĩ cả nửa ngày, cũng không nghĩ được.
Vấn đề này thật sự là rất khó khăn.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lý Khải chỉ có thể nói một câu:
- Cấp cứu!
- Sở trường... rất nhiều phẫu thuật... trước mắt tôi vẫn còn chưa phát hiện phẫu thuật mà cậu ấy không biết...
Mấy câu nói của Lý Khải nghe như truyện cười, nhưng lại làm cho người khác không thể cười nổi.
Lúc này, Đàm Chính Dương là vô cùng hối hận.
Tại sao anh lại nghĩ quẩn như vậy?
Cứ phải chọc vào loại biến thái như thế này chứ?
Anh nói một mình anh, cứ phải tức giận với một tên biến thái, còn muốn tìm tên biến thái đó gây phiền phức, đây không phải là... tìm ngược đãi à?
Đáng đời!
Đàm Chính Dương thật sự rất hối hận.
Nếu như có thể quay ngược thời gian.
Anh nguyện ý liếm chó.
Aizz...
Vào lúc này, Tiêu Nhuận Phương và Tào Ngu liếc nhau.
Dồn dập đứng dậy, đi ra ngoài, chờ đợi Trần Thương ra.
Bên này, sau khi Trần Thương rửa tay xong, Cung Đại Trân không nhịn được nói:
- Giáo sư Trần, có muốn đi đến văn phòng một chuyến hay không? Dù sao thì mấy người bộ trưởng Tiêu cũng đến rồi.
Trần Thương lấy hai tờ giấy ra lau tay, gật đầu:
- Được, đi thôi.
Cung Đại Trân thật sự sợ Trần Thương từ chối.
Nếu như Trần Thương từ chối thì cô thật sự đúng là không còn cách nào.
Một đoàn người gặp nhau ở chỗ rẽ.
Trần Thương cơ bản cho rằng bản thân sẽ ngượng ngùng.
Dù sao cũng đã tắt điện thoại của Tiêu Nhuận Phương.
Nhưng...
Sau khi thấy chủ nhiệm Tiêu, Trần Thương phát hiện bản thân so với trong tưởng tượng còn thản nhiên hơn rất nhiều.
Tào Ngu là lần đầu tiên nhìn thấy Trần Thương, ấn tượng đầu tiên nếu như cần chấm điểm, Tào Ngu tuyệt đối sẽ cho điểm cao.
Người này có thể có khiếm khuyết so với khí thế của ba thế hệ đỉnh cấp dụng tâm bồi dưỡng và cách đối nhân xử thế, thế nhưng khí chất trên người của Trần Thương là độc nhất vô nhị.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!