Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Đây là lần đầu tiên Tiêu Nhuận Phong gọi Trần Thương là giáo sư Trần, trước đây đều gọi là tiểu Trần và Trần Thương. 

 Ý của chuyện này là Tiêu Nhuận Phương từ giờ đã đặt Trần Thương lên cùng một vị trí. 

 Tào Ngu cũng gật đầu cười nói: 

 - Giáo sư Trần, may mắn được gặp. 

 Duy chỉ có Đàm Kế Sơn, ông nhìn Trần Thương, chủ động bắt tay: 

 - Giáo sư Trần, hôm nay tôi mang theo con trai đến để xin lỗi cậu. 

 Sau khi nói câu này, Đàm Chính Dương trong chớp mắt đã đỏ lên. 

 Cũng không phải bởi vì xin lỗi. 

 Mà là bởi vì... anh đã hơn năm mươi tuổi lại bị người cha tám mươi tuổi mang theo đến để xin lỗi. 

 Trần Thương cười nói: 

 - Thầy Đàm khách sáo rồi. 

 Một đoàn người dừng lại bên trong hành lang một lát, sau đó vào trong văn phòng. 

 Cung Đại Trân không ở lại, ra ngoài liên hệ với người nhà. 

 Lý Khải thì đi theo vào trong. 

 Sau một phen khách sáo, trực tiếp đến đề tài chính. 

 Lúc này, Đàm Chính Dương đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Trần Thương, trước mặt nhiều người như vậy, cúi đầu 90° xin lỗi. 

 Nói: 

 - Giáo sư Trần, chuyện quá khứ, tôi đã làm không đúng, xin lỗi cậu. 

 Trần Thương cười nói: 

 - Không sao. 

 Lý Khải nhìn thấy một màn này, không nhịn được lắc đầu. 

 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, Đàm Chính Dương này xin lỗi cho ai xem? 

 Tất cả mọi người đều không muốn vạch mặt, không sai biệt lắm là được rồi. 

 Nhưng ai có thể ngờ đến lại gặp phải một người không nói đạo lý như Trần Thương này. 

 Sau khi Trần Thương nói xong, bên trong căn phòng rơi vào im lặng. 

 Không ai đánh vỡ cục diện lúng túng này. 

 Vào lúc này, Tiêu Nhuận Phương đột nhiên nghiêm túc nói: 

 - Giáo sư Trần, hôm nay đến đây là có chuyện muốn thương lượng với cậu một chút. 

 - Chúng tôi, cục quản lý bảo hiểm của Ủy ban Y tế quốc gia muốn mời cậu tham gia vào Ủy ban chăm sóc sức khỏe trung ương, Tần lão gia muốn mời cậu trở thành chuyên gia hội chẩn chăm sóc y tế cho ông ấy. 

 - Đồng thời, chúng tôi đã cân nhắc đến đồng chí Đàm Chính Dương không thích hợp để tiếp tục đảm nhận vị trí tổng biên của 《Tạp chí ngoại khoa tim mạch Trung Hoa thời đại mới》, chúng tôi muốn mời cậu trở thành tổng biên danh dự. 

 Vừa nghe đến đây, Lý Khải lập tức biến sắc! 

 Ủy ban chăm sóc y tế trung ương? 

 Cái này cũng không phải bình thường! 

 … 

 … 

 Lúc này, trong lòng Lý Khải vô cùng khiếp sợ! 

 Thành viên ủy ban chăm sóc y tế trung ương, chuyên gia hội chẩn chăm sóc y tế trung ương. 

 Hai danh dự này tuyệt đối không phải là đơn giản như vậy. 

 Đây là cách người gần với quyền lực đỉnh cao nhất. 

 Một khi Trần Thương được thêm vào sẽ là chuyên gia hội chẩn chăm sóc y tế trẻ tuổi nhất. 

 Điều này tương đương với việc cho Trần Thương một tấm kim bài! 

 Nói kim bài miễn tử thì hơi khoa trương. 

 Nhưng có thể giảm vô số phiền phức cho anh. 

 Bình thường thì không người nào muốn tìm thành viên của ủy ban chăm sóc y tế trung ương để gây phiền phức. 

 Sau khi Trần Thương nghe thấy thì cũng ngơ ngác một lát. 

 Chuyên gia hội chẩn chăm sóc y tế trung ương cũng tương đối dễ dàng, chỉ cần có năng lực, có quan hệ tốt với lãnh đạo, thì sẽ có cơ hội. 

 Thế nhưng! 

 Ủy ban chăm sóc y tế trung ương lại không giống, là cơ quan chủ trì và điều phối chịu trách nhiệm về chăm sóc y tế, muốn tham dự thảo luận về một ca bệnh khó xử lý, quyền nói chuyện càng nhiều hơn! 

 Ủy ban Y tế và sức khỏe có thể trực tiếp đưa Trần Thương vào ủy ban chăm sóc y tế, đây là đã bỏ hết cả tiền vốn! 

 Vị trí này, cả nước năm nào cũng tranh đoạt. 

 Thậm chí bị coi là tranh chấp lợi ích. 

 Làm bác sĩ, có mấy người không muốn làm ngự y? 

 Đây là một chiếc dù bảo vệ! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận