- Được rồi, cứ như vậy đi, cậu hãy về sớm trấn an thành viên của đội cậu đi.
- Nếu không... chuyện sẽ lớn lên, sẽ khiến người khác chê cười.
...
...
Trần Thương trở lại Trung tâm cấp cứu.
Ngày hôm sau, Ủy ban y tế thẩm tra chính trị nghiêm khắc đối với Trần Thương.
Muốn trở thành chuyên gia hội chẩn chăm sóc y tế cũng không dễ dàng.
Cũng may Trần Thương xuất thân trong gia đình ba đời làm nông, cũng không làm ra hoạt động trái pháp luật nào, tất cả đều rất thuận lợi.
Mấy ngày sau, tin tức Trần Thương được thêm vào trung ương ủy ban chăm sóc y tế được công bố trên trang web.
Xảy ra chuyện này, chớp mắt trong vòng tròn rất náo nhiệt.
Mà giờ phút này, danh dự của Trần Thương trong mắt một vài người cuối cùng cũng thắp sáng.
Mọi người đều biết, người này không thể chọc!
Đương nhiên, bất kỳ chuyện gì cũng có đặc biệt và ngoại lệ.
Cũng như Tần Duyệt lúc này, cũng không vì Trần Thương trở thành ngự y mà từ bỏ việc bắt anh làm một chút bài tập.
Ngày hôm sau, Trần Thương vừa đến khoa đã nghe thấy mấy người lão Mã đang nói chuyện với nhau!
- Mọi người không biết đâu! Lúc đó, khi chủ nhiệm Tiêu và bộ trưởng Tào tìm đến Thương Nhi của chúng ta, đó gọi là cho mặt mũi!
- Đích thân ở bên ngoài phòng phẫu thuật chờ bảy, tám tiếng! Nửa câu oán hận cũng không có!
Lão Mã có thể gọi là khoa tay múa chân:
- Tôi còn nói cho mọi người biết, Đàm Chính Dương đó, sau khi nhìn thấy một màn này, trực tiếp té xỉu, chậc chậc...
- Chuyện mọi người không biết còn có một cái nữa!
- Thương Nhi người ta là được đích thân lãnh đạo phía trên phong làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe.
- Chờ sau khi Trần Thương của chúng ta ra khỏi phòng phẫu thuật, các người không nhìn thấy cảnh tượng đó đâu, khí thế bức người, chính bộ trưởng Tào cũng phải để Trần Thương đi trước!
- Đây chính là năng lực!
Lão Mã xem như đã phát hiện, mấy cô y tá trẻ tuổi trong khoa thích nghe những câu chuyện khoác lác về Trần Thương.
Dù cho anh không có một chút hàm lượng kỹ thuật thì cũng không sao cả.
Phụ nữ mà!
Chính là nông cạn.
Mà Trần Thương đứng ở cửa ra vào nghe thấy vậy thì bị dọa đến mức không dám bước vào...
Anh lo lắng sau khi Tiêu Nhuận Phương biết, liệu có cảm thấy bản thân mình nói khoác hay không...
Hiện tại Trần Thương đột nhiên cảm giác thấy, khoác lác chắc chắn phải nộp thuế!
Mã Nguyệt Huy nói khoác lác như thế đã làm cho trong lòng Trần Thương lâng lâng hơi dập dờn.
Thời gian khoảng hai đến ba giờ mà trong miệng của Nguyệt Huy này trở thành bảy, tám giờ.
Chưa biết Đàm Chính Dương có té xỉu hay không...
Nhưng những lời này truyền đến tai chủ nhiệm Tiêu thì chính mình khẳng định sẽ té xỉu.
Người cùng người đơn giản là vãng lai lẫn nhau, thu được đồ vật lẫn nhau cần mà thôi.
Nào có mặt mũi hay không có mặt mũi gì!
Mặt mũi?
Nếu thứ này thật đáng tiền thì Trần Thương đã sớm không gặp phải cảnh ngộ như vậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!