Tiêu Nhuận Phương thấy thế, không nhịn được bật cười.
- Giáo sư Trần, về chuyện hội chợ chữa bệnh của các Vương quốc Ả Rập Thống nhất, tôi hy vọng cậu có thể đến tham gia.
[Đinh! Phát động nhiệm vụ, tham gia hội chợ chữa bệnh của các tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất, giành được giải thưởng giành lấy vinh quang cho quốc gia. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận được ban thưởng: một quyển sách kỹ năng vạn năng (vật phẩm tiêu hao, sau khi sử dụng có thể biến đổi thành bất kỳ kỹ năng phẫu thuật nào), đẳng cấp của sách kỹ năng sẽ dựa vào thành tích mà định ra!]
Trần Thương vui mừng, đây chính là một kỹ năng cứu mạng kịp thời.
Độ khó của nhiệm vụ này không cao, thuộc về dạng tặng không ban thưởng.
Đương nhiên Trần Thương bằng lòng tham gia.
Lúc đầu, nói không muốn đơn giản chỉ là làm ồn ào lên.
Bây giờ xem ra, quả nhiên là đứa trẻ thích khóc là có sữa uống.
Thế nhưng, Trần Thương cũng không phải ngốc, anh biết rõ, đây đã là nhượng bộ lớn nhất của Tiêu Nhuận Phương.
Lúc đến đây, Tiêu Nhuận Phương là mang theo chân thành mà đến.
Đường đường là bộ trưởng mà đứng ở bên ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi hai ba tiếng đồng hồ mà không một lời oán giận nào.
Mức độ xem trọng này, Trần Thương cảm thấy cũng đủ rồi.
Còn có bộ trưởng Tào Ngu cũng tự mình chạy đến.
Trần Thương thật sự không ngờ.
Người muốn đi được phải lượng sức mà đi.
Cũng có thể giở tính trẻ con, đạt được lợi thì bị người khác chán ghét.
Trần Thương không ngốc.
Thấy tốt thì lấy.
Trần Thương cười nói:
- Ừm, tôi rất nguyện ý!
Ánh mắt Tiêu Nhuận Phương sáng lên, rất hài lòng.
Nói thật, nếu như Trần Thương không đồng ý, anh cũng không có cách nào, loại chuyện này có thể cưỡng ép à?
Tiếp sau đây, Tiêu Nhuận Phương có thể tranh thủ, nhưng sợ cho dù là đã tranh thủ rồi, sau đó Trần Thương cũng không có quả ngon để mà ăn.
Dù gì thì Tiêu Nhuận Phương cũng người trực tiếp lãnh đạo.
Con người sợ nhất chính là không biết tiến lui và không biết thời thế.
Tào Ngu cười nói:
- Có vấn đề gì thì lúc nào cũng có thể hỏi.
Trần Thương cười nói.
- Mọi người có thể tiếp tục làm việc ở trung tâm nghiên cứu y học bắc cầu động mạch vành đúng không?
Tào Ngu chợt nhớ tới chuyện gì đó, không nhịn được nói.
Trần Thương lập tức sửng sốt:
- Có chuyện gì?
Tào Ngu không nhịn được nói:
- Vương Thông và Từ Tử Minh vì chuyện của cậu mà trực tiếp xin kéo dài thời hạn hoàn thành xây dựng trung tâm nghiên cứu y học bắc cầu động mạch vành.
Sau khi Trần Thương nghe thấy vậy thì trong lòng lập tức ấm áp lên.
Những người này, cũng không uổng phí ngày thường anh đã giảng dạy.
Được lắm!
Vào lúc then chốt đã đứng ra.
Vào lúc này, Tào Ngu tiếp tục nói:
- Lần này cũng làm cho chủ nhiệm Tiêu lo lắng, muốn đình chỉ xây dựng trung tâm phục hồi cỡ, khẩn cấp triệu tập hội nghị bí thư trưởng học hội khoa ngoại tiêu hóa thế giới, thương lương thêm về vấn đề vị trí... còn có Bốc lão tiên sinh...
- Giáo sư Trần, nói thật, cậu là người có năng lực động viên mạnh nhất mà tôi từng gặp đấy!
- Vừa bắt đầu, khi họ nói cậu cũng không tham gia, tôi còn không tin, bây giờ xem ra, quả là thế, cậu thật sự rất lợi hại!
Mấy câu nói đã làm cho Trần Thương đứng tại chỗ trực tiếp hoảng hốt.
Anh thật không ngờ, vào lúc mấu chốt thật sự có một nhóm người nguyện ý đi theo mình kề vai chiến đấu.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!