Vương Tiểu Ưu nhìn anh: "Quản lý, chẳng phải em phải làm đến ba giờ sáng sao?"
Trần Phàm: "Giờ đổi rồi, mười hai giờ là em có thể tan ca. Con gái đừng thức khuya, dễ xấu đi lắm."
Vương Tiểu Ưu: "Thế lương có bị giảm không ạ?"
"Không giảm, còn tăng cho em nữa, làm một đêm năm trăm tệ." Trần Phàm nói.
Mắt Vương Tiểu Ưu mở to. Lương trước của cô là một trăm ba, sao tự dưng nhảy vọt lên năm trăm?
Trần Phàm giải thích: "Ông chủ nói anh có quyền quyết định mức lương nhân viên, nên anh cho em năm trăm."
Nói xong, anh lấy ra năm tờ tiền: "Cất đi."
Vương Tiểu Ưu tuy thấy khó tin, nhưng vẫn nhận tiền, mỉm cười: "Cảm ơn quản lý."
Trần Phàm: "Khuya rồi, để anh đưa em về."
Vương Tiểu Ưu vội xua tay: "Thôi thôi, không cần đâu, em đi xe đạp công cộng về là được."
Trần Phàm nhíu mày: "Giỡn à, hơn chục cây số, con gái một mình đạp xe nguy hiểm lắm."
Anh không cho cô từ chối, kéo Vương Tiểu Ưu lên chiếc G63, Vương Tiểu Ưu ngồi ghế phụ, hai con chó với một con mèo bị nhét hết ra ghế sau.
Vương Tiểu Ưu tò mò ngó đông ngó tây, nói: "Quản lý, chiếc xe này chắc đắt lắm nhỉ?"
Trần Phàm: "Hình như mấy triệu, xe của bạn anh, anh mượn chạy mấy hôm."
Vương Tiểu Ưu: "Bạn anh rộng rãi thật."
Trần Phàm: "Vương Tiểu Ưu, thành tích học của em thế nào?"
Vương Tiểu Ưu: "Cũng tạm ạ, kỳ khảo sát lần trước em đứng thứ mười lăm toàn khối."
Trần Phàm: "Vậy à? Trường trung học Vân Thành thực lực rất mạnh, thứ hạng này, chắc là em có hy vọng đậu Hoa Thanh đấy."
Vương Tiểu Ưu: "Dù sao em cũng sẽ dốc hết sức, đậu được trường nào thì đậu trường đó."
Trần Phàm giơ ngón cái lên: "Ghê đấy, tiểu tiên nữ thông minh."
Thấy động tác đó của Trần Phàm, Vương Tiểu Ưu bỗng ngây người. Trong ký ức mơ hồ khi cô còn rất nhỏ, hình như cũng có một cậu thiếu niên lớn hơn hay khen cô như vậy, cũng nói: "Giỏi lắm, tiểu tiên nữ thông minh của anh, anh trai cho em một like."
"Anh…" Cô đột nhiên gọi khẽ một tiếng.
Tim Trần Phàm khẽ run lên, anh không dám nhìn sang Vương Tiểu Ưu, cười nói: "Gọi anh là anh à? Cũng được, anh lớn hơn em mà."
Vương Tiểu Ưu hoàn hồn, khẽ thở dài, lẩm bẩm: "Em nhớ hồi rất rất nhỏ, em có một người anh trai, nhưng em không nhớ rõ mặt anh ấy nữa."
Trần Phàm hỏi cô: "Ngày mai em có đi học không?"
Vương Tiểu Ưu: "Sáng mai em nghỉ, tối mới có tự học."
Trần Phàm: "Anh có một đứa em trai, đầu óc hơi đần, nhưng anh vẫn hy vọng nó thi đậu đại học. Thế này nhé, sau này cuối tuần em đến nhà anh dạy kèm cho nó được không?"
Mắt Vương Tiểu Ưu sáng rỡ: "Em được ạ?"
Trần Phàm: "Em là mầm non đậu Hoa Thanh, dĩ nhiên là được rồi. Anh trả theo giá thị trường, một giờ năm trăm tệ, dạy hai giờ là một nghìn."
Vương Tiểu Ưu giật mình: "Cao vậy ạ?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!