Lọc Truyện

Bò Lên Từ Vực Sâu, Tôi Được Ghép Ngũ Tạng Tiên Nhân - Trần Phàm

 

 Sau khi đưa Vương Tiểu Ưu đến cổng trường học, bác bảo vệ ở phòng bảo vệ cười nói:  

 "Tiểu Ưu, hôm nay về sớm thế à?" 

 Vương Tiểu Ưu cười:  

 "Chú Đoàn, hôm nay cháu tan làm sớm." 

 "Ừ, vậy về nghỉ sớm đi." Bác bảo vệ cười nói, xem ra rất thân quen. Con gái vừa học giỏi lại xinh xắn, ai mà không quý cho được? 

 Đợi Vương Tiểu Ưu đi khuất, Trần Phàm thở dài một hơi, rồi lái xe về nhà. 

 Bố mẹ anh vẫn chưa ngủ, đang chờ anh về. 

 Vừa về đến nhà, Trần Phàm liền nói: 

 "Ba, mai ba với mẹ về quê, sắp xếp lại nhà cửa, đồ đạc… cho giống hệt mười hai năm trước." 

 Trần Học Chính nói: 

 "Chuyện đó dễ, ba vẫn còn ảnh hồi đó, ba nhờ người tới dọn dẹp sắp xếp lại là được." 

 Trần Phàm lại gọi điện cho Hướng Tôn, hỏi: 

 "Tiểu Tôn, em đang ở đâu vậy?" 

 Hướng Tôn cười nói: 

 "Anh à, em đang chơi với bạn ở bên tỉnh thành." 

 Trần Phàm nói: 

 "Tiểu Tôn, em phải về giúp anh một việc." 

 Hướng Tôn lập tức vỗ ngực: 

 "Anh nói đi, có chuyện gì cứ bảo, tiểu đệ đây nhất định làm anh hài lòng." 

 Trần Phàm nói: 

 "Đơn giản thôi. Anh đã tìm được em gái thất lạc nhiều năm, bây giờ nó tên là Vương Tiểu Ưu. Anh bảo với nó là anh có một đứa em trai thành tích học tập không tốt, cần nó kèm thêm. Năm nay em mười sáu tuổi, cũng cỡ tuổi học lớp mười, lớp mười một. Anh sẽ bảo nó phụ đạo cho em chương trình lớp mười, mỗi tuần hai buổi, mỗi buổi hai tiếng." 

 Hướng Tôn sững người, lắp ba lắp bắp: 

 "Anh, để em giúp anh tìm đứa nào tầm tuổi đi học có được không? Em thật sự không thích học, cấp hai lớp chín còn chưa học xong, em…" 

 Trần Phàm im lặng không đáp. 

 Hướng Tôn hơi hoảng: 

 "Anh, anh còn nghe không đó?" 

 Trần Phàm: 

 "Bớt lắm lời đi, sáng mai qua đây." 

 Hướng Tôn ngửa mặt than trời một tiếng, rồi nghiến răng: 

 "Được, đã anh bắt em học thì em học!" 

 Trần Phàm cười: 

 "Học hành thật ra rất đơn giản, mai anh giúp em khai mở chút trí tuệ." 

 Hướng Tôn ngẩn ra: 

 "Trí tuệ còn khai mở được nữa hả?" 

 Trần Phàm: 

 "Đương nhiên là được." 

 Dặn dò Hướng Tôn xong, Trần Phàm nói: 

 "Ngày mai còn phải chuyển một số thứ về nữa." 

 Hàn Tử Yên mỉm cười: 

 "Để em sắp xếp." 

 Tâm trạng Trần Phàm rất tốt, anh kéo Hàn Tử Yên đi luyện công, nói: 

 "Tử Yên, tối nay anh tiếp tục dạy em bộ pháp." 

 Đêm đó yên ắng không có chuyện gì. Năm giờ sáng hôm sau, Trần Học Chính và Dương Lan đã về quê để bố trí. Còn Trần Phàm thì thong thả, luyện Thần Cơ Trang một lúc rồi mới ăn sáng. 

 Ăn xong, anh hái mấy quả Chi Quả và quả sâm, dẫn Hàn Tử Yên quay về, tiện thể mang theo Thông Tử cùng Hắc Tướng Quân, Hồng Tướng Quân. 

 Về đến nhà, Hướng Tôn đã tới từ sớm, đang ngồi đó, mặt mày khổ sở. 

 Trần Phàm gọi cậu vào phòng, cho cậu ăn hai quả Chi Quả, nói: 

 "Đây là quả của Nhân Đầu Chi, có thể khai mở trí tuệ. Giờ anh sẽ dùng kim châm khai thông kinh mạch trong não em, như vậy em sẽ trở nên thông minh." 

 Chi Quả ăn cũng khá ngon, Hướng Tôn ăn xong liền hỏi: 

 "Anh, còn nữa không?" 

 "Trước cứ ăn hai quả đã."  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận