Lọc Truyện

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

 

 Diệp Bắc Minh bắt đầu ngồi tĩnh tọa trong Hồng Quân Động Phủ. Có chỗ nào không hiểu, anh lại đi hỏi Hồng Quân Lão Tổ. 

 Trong thời gian đó, Đoàn Thiên Đức ghé qua mấy lần. Lần nào cũng mình mẩy bê bết, trọng thương đến mức thảm hại. 

 Gã cũng chẳng bước vào động phủ. Chỉ lẳng lặng tìm một góc bên ngoài, mượn đạo vận nồng đậm nơi này để chữa thương. Đợi vết thương vừa khép lại, gã lại ôm một bụng không cam lòng, vội vã rời đi. 

 Diệp Bắc Minh nhìn thấy hết, chỉ thấy buồn cười. 

 Tên này đúng là đang đi trên "con đường của nhân vật chính". 

 Cho đến một ngày, có một thiếu nữ tìm tới bên ngoài Hồng Quân Động Phủ. 

 Cô ta trông chỉ độ mười lăm, mười sáu tuổi, mặc áo vải thô giản dị. Dung mạo thanh tú, mà giữa hàng mày lại có một luồng linh khí bẩm sinh, như thể trời sinh đã khác người. 

 Cô ta không làm kinh động bất kỳ ai. Chỉ chọn một tảng đá xanh cách động phủ không xa, rồi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu võ. 

 Diệp Bắc Minh thấy lạ. 

 Hồng Quân Lão Tổ thì như không hề trông thấy. Ông ấy vẫn nằm trên bồ đoàn lim dim ngủ, dáng vẻ chẳng bận tâm. 

 Diệp Bắc Minh không nhịn được, truyền âm hỏi: "Tiền bối, cô gái này là ai? Cứ để cô ta ở đây sao?" 

 Hồng Quân Lão Tổ còn chẳng buồn nhấc mí mắt, uể oải đáp: "Trời đất rộng lớn, nơi nào chẳng thể tu hành? Cứ mặc cô ta." 

 "Vả lại, ngươi chẳng cũng đang ở trong động phủ của ta đó sao?" 

 "Ngươi với ta cũng có thân thích gì đâu!" 

 "Ờ…" Diệp Bắc Minh nghẹn lời, không hỏi nữa. 

 Ba tháng trôi qua, thiếu nữ ấy vẫn ở ngoài Hồng Quân Động Phủ, không hề có ý định rời đi. 

 Diệp Bắc Minh bước ra khỏi động phủ, đi tới trước mặt cô ta. 

 Thiếu nữ cảm nhận có người lại gần, chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt trong veo thoáng qua một tia khó chịu vì bị quấy rầy. 

 "Có việc?" 

 Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Tại hạ Diệp Bắc Minh. Thấy cô nương tu hành ở đây, ta hơi tò mò. Không biết quý danh cô nương là gì?" 

 Thiếu nữ khẽ cau mày, như thể thấy anh lắm chuyện. Nhưng cuối cùng cô ta vẫn lạnh nhạt nhả ra hai chữ: 

 "Nữ Oa." 

 Ầm! 

 Trong đầu Diệp Bắc Minh như có tiếng nổ. Anh đứng sững tại chỗ. 

 Nữ Oa? 

 Nữ Oa tạo ra loài người? Nữ Oa vá trời? 

 Anh vô thức quan sát thiếu nữ trước mặt, miệng bật thốt: "Vậy cô… biết nặn người đất không?" 

 Ánh mắt Nữ Oa lập tức nhìn anh như nhìn kẻ ngốc. 

 Cô ta hừ lạnh một tiếng, gương mặt xinh đẹp phủ kín băng sương: "Nhàm chán!" 

 Dứt lời, cô ta nhắm mắt lại, mặc kệ Diệp Bắc Minh. 

 Đạo vận quanh người cô ta chảy tràn, hiển nhiên đã lại nhập vào trạng thái tu luyện. 

 Diệp Bắc Minh bị hắt một gáo nước lạnh, nhưng chẳng thấy ngượng. Trái lại, trong lòng anh dậy sóng ngút trời. 

 "Tiểu Tháp, tôi…!" 

 "Nữ Oa! Đại Địa Chi Mẫu Nữ Oa!" 

 Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng sững sờ: "Sao cô ta lại ở đây?" 

 Suy nghĩ của Diệp Bắc Minh xoay chuyển như gió: "Hồng Quân Lão Tổ ở đây, Nữ Oa cũng tới… ta hiểu rồi!" 

 "Theo ta biết, trong thần thoại Hồng Hoang thượng cổ, Nữ Oa và Bàn Cổ đều là đệ tử của Hồng Quân Đạo Tổ!" 

 "Nữ Oa đã đến, vậy Bàn Cổ đâu? Hắn cũng sắp xuất hiện rồi chứ?" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận