Lọc Truyện

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

 Ông ấy lắc đầu, chậm rãi nói: "Diệp Bắc Minh, lúc này ngươi đang ở trong Thời Quang Trường Hà." 

 "Nơi đây không thuộc về quá khứ, cũng chẳng thuộc về tương lai." 

 "Đây là một thời không độc lập!" 

 Diệp Bắc Minh cau mày. 

 Thời không độc lập? 

 Anh nhìn Nữ Oa đang khoanh chân ngồi ngoài động phủ, đạo vận quanh người tự nhiên thành hình, trong lòng càng thêm mịt mù. 

 "Tiền bối, đã là thời không độc lập, vì sao Nữ Oa lại ở đây?" 

 "Bàn Cổ thì sao? Hắn có xuất hiện không?" 

 Hồng Quân Lão Tổ vẫn dáng vẻ ngái ngủ. Ông ấy trở mình, uể oải đáp: "Đến lúc cần đến, tự khắc sẽ đến." 

 "Tên nhóc ngươi ngoài mặt thì như giếng cổ không gợn, trong lòng chắc đã sốt ruột như kiến bò chảo nóng rồi nhỉ?" 

 Diệp Bắc Minh cười khổ, cũng không che giấu: "Không sốt ruột không được." 

 "Tiền bối ở đây, hẳn đã sớm thấu rõ tương lai. Những sư tỷ của ta, bằng hữu, người thân… ở tương lai, họ có bình an không?" 

 Hồng Quân Lão Tổ cuối cùng cũng mở mắt. Đôi mắt trông như đục ngầu ấy, lại tựa chứa cả vũ trụ đầy sao. 

 Ông ấy thản nhiên nói một câu: "Tương lai là tương lai, quá khứ là quá khứ." 

 "Ngươi ở đây chậm trễ vạn năm, cũng có thể trong chớp mắt trở về một nút nào đó của tương lai, sẽ không ảnh hưởng hướng đi của tương lai." 

 "Hết thảy đều do ngươi." 

 Ầm! 

 Diệp Bắc Minh như bị sét đánh, đứng ngây người. 

 Do anh? 

 Đúng vậy! 

 Anh có thực lực cảnh giới Hỗn Thiên, lại đang ở trong thời không độc lập. Dù anh làm gì, dù anh ở đây bao lâu, với dòng thời gian của tương lai mà nói, cũng chỉ như búng tay một cái. 

 Điều anh vẫn lo là bị kẹt ở đây, không thể quay về thời đại của mình. 

 Nhưng anh chưa từng nghĩ… quãng thời gian "bị nhốt" này, có khi lại chính là cơ duyên lớn nhất của anh! 

 Thông suốt được điểm ấy, nỗi bồn chồn và bất an trong lòng Diệp Bắc Minh bỗng lắng xuống một cách kỳ lạ. 

 Anh cúi người vái Hồng Quân Lão Tổ thật sâu, không nói thêm, rồi khoanh chân ngồi xuống. 

 Tâm như mặt nước. 

 Ngày hôm đó. 

 Khi Diệp Bắc Minh đang nhập định, anh bỗng sinh cảm ứng. Ánh mắt như xuyên qua động phủ, nhìn về phía chân núi. 

 Chỉ thấy một thiếu niên áo quần rách rưới đang cõng một thiếu nữ thoi thóp, gắng gượng trèo lên núi. 

 Con đường núi ấy căn bản không gọi là đường. Chỉ toàn vách đá dựng đứng và đá nhọn lởm chởm. 

 Thiếu niên người đầy vết thương, mỗi bước đều loạng choạng như sắp ngã. Thế nhưng trên gương mặt lấm bụi lại là sự kiên cường không gì lay chuyển nổi. 

 Trong tay hắn ta còn chống một cây rìu đá trông hết sức tầm thường. 

 "Muội muội, cố thêm chút nữa!" 

 "Họ nói trên đỉnh núi có thần tiên ở. Chỉ cần chúng ta leo được lên đó, thần tiên nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho muội!" 

 Thiếu niên thở hổn hển, giọng khàn đặc, nhưng từng chữ lại chắc nịch. 

 Thiếu nữ trên lưng hắn ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hơi thở yếu ớt như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt. 

 Nhưng đôi mắt cô ta lại sáng đến lạ. Trong đó phản chiếu bóng lưng mệt mỏi của thiếu niên, tràn đầy tin tưởng vô điều kiện. 

 Trong khoảnh khắc ánh mắt Diệp Bắc Minh lướt qua cây rìu đá kia, anh chấn động lắm! 

 'Tiểu Tháp!' 

 'Cái rìu đó…' 

 Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng trầm xuống chưa từng có: 'Là Bàn Cổ Thạch Phủ! Không sai được! Nhưng hiện tại, nó chỉ là một cây rìu đá bình thường.' 

 Hơi thở Diệp Bắc Minh nghẹn lại. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận