Lâm Nhất và Cơ Tử Hi đều tự thu liễm khí tức, lặng lẽ men theo đường hầm đi về phía cuối.
Tận cùng là một tòa cung điện đồ sộ.
Cung điện như một hòn đảo nổi, bốn bề bị một vòng hồ nước bao quanh. Trên cao là mái vòm nguy nga, ánh sáng rực rỡ như bầu trời sao, rọi xuống đại điện một tầng sáng dịu, trong trẻo đến lạ.
Hơn mấy trăm người đã tụ lại nơi này, đánh nhau đến long trời lở đất.
Ngay chính giữa điện đặt một cỗ quan tài đá. Trên nắp quan tài đá cắm một thanh kiếm cổ, chẳng biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng. Vậy mà nó vẫn tỏa ra khí tức đáng sợ. Dù phủ đầy bụi và loang lổ rỉ sét, chỉ liếc qua cũng đủ thấy không tầm thường.
"Tránh ra! Thanh kiếm này là của lão tử, ai cũng không được tranh với ta!"
"Chỉ bằng ngươi? Nằm mơ giữa ban ngày!"
"Chết đi!"
Dưới ánh đèn sáng trưng, một đám cường giả Thánh Cảnh chém giết dữ dội, ai nấy đều tế ra bức họa tinh tượng, thánh nguyên cuộn trào không dứt, chấn động đến mức không khí cũng rung lên.
Lâm Nhất nấp trong bóng tối, ánh mắt quét một vòng rồi dừng hẳn ở thanh kiếm cổ kia.
Thanh kiếm ấy e rằng là một Thánh Khí Tối Cao. Tuy rỉ sét loang lổ, nhưng bảo tồn lại rất nguyên vẹn, lai lịch chắc chắn cực lớn… thậm chí có khả năng còn ẩn chứa Thiên Vận!
Theo lời Ô Vũ Hoa, ngoài yêu thú ra, một số cổ vật và bích hoạ cũng có thể mang Thiên Vận. Chỉ riêng điểm ấy thôi đã đủ khiến Lâm Nhất động tâm.
Ầm!
Trong đại điện bỗng nổi lên cuồng phong. Một luồng thánh uy quét ngang, vô số tu sĩ đang hỗn chiến lập tức bị chấn văng, thân hình bay rơi loạn xạ.
Thánh uy đi đến đâu, kẻ cản đều bị nghiền nát đến đó.
Đợi mọi người kịp nhìn rõ, mới phát hiện chẳng phải cuồng phong gì cả… mà là một bóng người vừa xông thẳng vào, sát khí ngập trời!
Bóng người ấy nhanh đến mức khó tin, như tia chớp chụp thẳng về phía kiếm cổ.
Người đến chính là Lâm Nhất!
Cơ hội đã ngay trước mắt, hắn rốt cuộc vẫn không nhịn được. Hắn ra tay như sét đánh, đoạt lấy kiếm cổ rồi cúi mắt quan sát kỹ.
Đám người lập tức nổi sát tâm. Bọn họ đánh nhau lâu như vậy, sao có thể để kẻ khác ngồi không hưởng lợi?
"Muốn chết!"
"Bỏ Chí Tôn Kiếm xuống!"
"Nói nhiều làm gì, chém hắn là xong!"
"Giết!"
Cả đám giận đến phát điên, lập tức vây giết.
Ồn ào!
Lâm Nhất vẫn đang ngắm thanh kiếm, trong mắt lóe qua một tia lạnh. Hắn khẽ nhướng mày, gió nhẹ lướt qua, hất mấy lọn tóc dài trước trán.
Hắn phóng kiếm ý. Tay áo phất như mây, kiếm quang lướt qua tựa sừng linh dương treo vách, không để lại dấu vết.
Một kiếm này chính là Hoa Khai Nhất Thuấn.
Thân kiếm cổ bỗng rung lên. Bụi bặm nổ tung, phong mang chôn sâu vạn năm vào khoảnh khắc ấy bùng phát triệt để, như bị giải phong ấn, điên cuồng tràn ra.
Tiếng thét thảm vang dồn dập. Hơn mười người bị kiếm mang xuyên thủng yết hầu, chết ngay tại chỗ.
Cánh hoa chồng lớp, dư ba dập dềnh. Mênh mông kiếm quang chấn đám còn lại đến mức phun máu, bay văng tứ phía.
"Kiếm ý mạnh quá!"
"Người của Thiên Kiếm Lâu sao?"
Những kẻ sống sót mặt cắt không còn giọt máu. Ánh mắt nhìn Lâm Nhất chỉ còn sợ hãi, quay đầu bỏ chạy không chút chần chừ.
Thiên Hoang Giới vốn là vậy: mạnh được yếu thua, tàn khốc đến cực điểm.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!