Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

 "Cút!" 

 Gã đá bay vài tu sĩ, giẫm mặt nước lao tới, tiến thẳng lên đại điện. 

 Thân hình gã vạm vỡ như núi, một tay giơ Cự Đỉnh. Gã nhe răng cười, dữ tợn như dã thú. 

 Lâm Nhất vẫn bình thản. Hắn đưa kiếm cổ cho Cơ Tử Hi, rồi lạnh nhạt nhìn đối phương. 

 "Hê hê, kiếm pháp không tệ. Ngươi là đệ tử Thiên Kiếm Lâu à? Có vài phần phong thái của Thủ tịch nhà ngươi đấy." Tráng hán giơ Cự Đỉnh, cười híp mắt. 

 Lâm Nhất không nói đúng sai, cũng chẳng buồn đáp. 

 "Không nói, giả làm cao thủ?" Tráng hán cười khẩy: "Thủ tịch nhà ngươi gặp ta, Hùng Thiên Nan, cũng không dám làm bộ. Ngươi bày vẽ cái gì?" 

 Gã vừa cười cợt xong, ngay sát na ấy đã đột ngột trở mặt, vung tay ném Cự Đỉnh đi. 

 Bề ngoài gã có vẻ thô lỗ, nhưng thực ra xảo quyệt đến cực điểm. Hướng ném Cự Đỉnh hoàn toàn nhắm vào Cơ Tử Hi. 

 Gã chỉ chờ Lâm Nhất lao tới cứu người, rồi sẽ ra tay lần nữa. 

 Nhưng gã đã đánh giá thấp thực lực Cơ Tử Hi. Nàng chẳng hề hoảng, chỉ khẽ dùng xảo kình vỗ lên Cự Đỉnh. Cự Đỉnh lập tức treo lơ lửng, xoay tít giữa không trung. 

 Vù vù! 

 Cự Đỉnh này cũng quái lạ. Vừa xoay đã kéo theo Phong Lôi gào rít, trên bề mặt, từng đường minh văn dần dần sáng lên, uy lực lại còn tăng không ngừng. 

 Lâm Nhất cách không tung một chưởng. 

 Ong! 

 Cự Đỉnh bị đánh bay ngang, đè thẳng lên cỗ quan tài trong điện. 

 Ầm! 

 Lực công phá khủng khiếp khiến cả đại điện rung bần bật. Mặt hồ quanh đó nổ tung, từng cột nước bắn vọt lên trời. 

 "Hay lắm." Mắt Hùng Thiên Nan sáng rực, gã cười: "Nhưng vẫn chưa đủ. Ngươi giao kiếm cổ ra đây, ta nể mặt Lâm Giang Tiên, tha cho ngươi một con đường sống." 

 "Không thể." Lâm Nhất từ chối thẳng. 

 "Vậy thì chết!" Hùng Thiên Nan cũng chẳng buồn nhiều lời. Khí huyết trong người gã bốc cháy sôi trào, thân thể vạm vỡ như một lò nung sắp nổ tung. 

 Gần như trong nháy mắt, nắm đấm đã xuất hiện trước mặt Lâm Nhất, mang theo khí tức nóng rực như muốn nuốt chửng vạn vật. 

 Trong mắt Lâm Nhất lóe lên một tia khác lạ. Giữa điện quang hỏa thạch, hắn nghiêng người tránh, quyền phong sượt qua má. 

 Hùng Thiên Nan nhe răng cười, lập tức biến chiêu. Quyền mang tản ra, hóa thành một đòn thủ đao thuận thế bổ tới. 

 Chiêu biến này nhanh đến mức gần như không thể né. Cơ Tử Hi ở xa mặt biến sắc, không nhịn được định ra tay. 

 Nhưng Lâm Nhất đã liệu trước. Bàn tay trái giấu trong tay áo khép hai ngón, như một thanh lợi kiếm đâm thẳng vào tim đối phương. 

 Hùng Thiên Nan không né. Gã đưa tay trái chắn ngang trước ngực, đỡ lấy "mũi kiếm" ấy, còn thủ đao của gã cũng bị Lâm Nhất dùng cánh tay phải gạt lại. 

 Bốp! 

 Một tiếng nổ vang trời. Hai người cùng lùi hơn mười bước, nhìn nhau đầy kinh ngạc. 

 Xương cánh tay phải của Lâm Nhất đã nứt. Thanh Long Thánh Khí lập tức cuộn tới chữa trị, nhưng cơn đau vẫn nhói tận xương. 

 Còn Hùng Thiên Nan, lòng bàn tay trái bị xuyên thủng chưa đủ, trước ngực cũng bị khoét ra một lỗ máu me be bét. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận