Một đường từ Phong Nguyên trở ra có thể nói là thuận lợi đến mức làm người khác không khỏi nghi ngờ. Bởi vì đã đi qua một đoạn dài nhưng Tiêu Trần không hề gặp bất cứ trận tập kích nào từ Phong Quỷ. Thậm chí có vài lần, vốn dĩ từ xa hắn đã nhìn thấy bóng dáng của đám Phong Quỷ nhưng không hiểu tại sao rất nhanh sau đó những Phong Quỷ này đều chuyển hướng bỏ đi.
Đối với việc này Tiêu Trần cũng chỉ có thể im lặng, thậm chí còn nảy sinh chút hoài nghi. Chẳng lẽ những Phong Quỷ này đang trốn mình?
Nhưng ngẫm kĩ lại chuyện này gần như là không thể. Nhìn vào mối quan hệ giữa Phong Quỷ và nhân loại thì có thì lý nào bọn chúng lại trốn tránh? Hơn nữa, bình thường Phong Quỷ có linh trí rất thấp, ngay cả sợ hãi là gì bọn chúng còn không biết, làm sao có thể trốn tránh mình được đây?
Tất nhiên Tiêu Trần không biết đám Phong Quỷ hành động như vậy hoàn toàn là do mệnh lệnh của Phong Quỷ Thánh Vương.
Lúc trước ba người Cuồng Ly Thánh Giả gặp mặt đàm luận, ngay sau đó Phong Quỷ Thánh Vương đã lập tức hạ lệnh không cho phép bất kỳ Phong Quỷ nào động đến Tiêu Trần. Ngoài ra còn có một Phong Quỷ Thánh Vương tự mình ra mặt trấn an đầu Phong Quỷ Vương kia.
Có mệnh lệnh của Phong Quỷ Thánh Vương, Tiêu Trần ở bên trong Phong Nguyên dĩ nhiên là an toàn. Đừng nói đến nguy hiểm, chỉ sợ cho dù có võ giả nhân loại muốn mưu hại Tiêu Trần thì Phong Quỷ Thánh Vương cũng sẽ không cho phép. Bởi vì Cuồng Ly Thánh Giả đã nói Tiêu Trần chính là Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông.
Dù thế nào Tiêu Trần cũng không thể xảy ra chuyện ở trong Phong Nguyên được, về điểm này Phong Quỷ Thánh Vương vô cùng rõ ràng.
Trong tình huống Tiêu Trần hoàn toàn không biết gì, không thể không nói hắn đã nợ Cổ Thánh Tông một ân huệ lớn.
Suốt một đường vô sự, rất nhanh sau đó Tiêu Trần đã rời khỏi Phong Nguyên. Nói tóm lại, chuyến đi lần này vẫn tương đối thuận lợi, hơn nữa hắn còn khá hài lòng với kết quả đạt được.
Tiêu Thánh đã chiếm được hồ Thiên Linh. Tiêu Trần cũng nhờ có hồ Thiên Linh mà công lực tăng vọt, thực lực lớn hơn không biết bao nhiêu lần so với tháng trước khi mới bước vào Phong Nguyên.
Thời gian mới hơn một tháng mà hắn đã từ Chứng Đạo Cảnh tiểu thành đột phá lên Đạo Môn Cảnh nhập môn. Ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ được mình có thể đạt đến tốc độ này.
Tiêu Trần rời khỏi Phong Nguyên, bầu trời trước mắt lại một lần nữa trở nên quang đãng rộng rãi. Nếu so sánh giữa Phong Nguyên âm u hoang sơ và bên ngoài quanh năm bốn mùa luân chuyển không ngừng thì được sống ở ngoại giới quả là một loại hạnh phúc.
Hắn hít một hơi thật sâu, một tháng qua đã quen trong điều kiện hoàn cảnh ở Phong Nguyên, lúc này đây đứng giữa bầu trời xanh thẳm, từng làn gió nhẹ thoảng qua đều khiến người ta cực kỳ thoải mái. Tâm tình của Tiêu Trần cũng vì thế mà tốt lên không ít.
“Đã đến lúc trở về Thiên Phong Thánh Tông, tiếp theo là đi đến Cổ Thánh tông.” Lại hít sâu một hơi, trong lòng Tiêu Trần âm thầm tính toán. Lúc nãy dọc theo đường đi Tiêu Trần và Tiêu Thánh cũng đã thương lượng xong kế hoạch sau đó.
Dựa vào kế hoạch, Tiêu Trần vui vẻ đi về phía thành Trấn Phong. Chẳng mấy chốc, hắn đã tiến vào thành Trấn Phong. Trải qua trận chiến trước đó, binh lính thủ vệ tại nơi này đều biết đến Tiêu Trần, vậy nên khi họ nhìn thấy bóng dáng hắn đi tới thì cũng không kiểm tra gì mà cứ thế yên tâm cho hắn vào, hơn nữa thái độ lại cực kỳ cung kính.
Hơn một tháng mới trở lại thành Trấn Phong, Tiêu Trần dự định sẽ nghỉ ngơi một đêm sau đó trở lại Thiên Phong Thánh Tông. Dù sao trong một tháng qua cuộc sống của hắn cũng gọi có là chút gian khổ, bây giờ hắn đã quay về thì tất nhiên phải thả lỏng một chút.
Nhưng đến cùng Tiêu Trần vẫn không biết được, ngay khi bản thân hắn vừa đặt chân vào thành thì tin tức này đã truyền đến Đường gia, một trong tam đại gia tộc ở thành Trấn Phong.
Lúc này, tại một tòa phủ đệ hoành tráng ở phía đông nam thành Trấn Phong, quy mô của tòa phủ đệ này gần như chỉ đứng sau phủ thành chủ của thành Trấn Phong. Đây chính là phủ đệ của Đường gia, một trong tam đại gia tộc ở nơi này.
Tại sảnh chính ở trong phủ, ngồi dưới chủ tọa là một nam tử trung niên có bộ dáng thẳng thắn, cương nghị. Sắc mặt ông ta âm trầm nhìn xuống người phía dưới:
“Có chắc là tiểu súc sinh kia đã trở về không?”
“Hồi bẩm gia chủ, khẳng định là Tiêu Trần đã trở về, hắn vừa vào thành lúc nãy.”
Trong một tháng qua, Đường gia cũng biết chuyện Tiêu Trần đánh chết Đường Thiên Bảo. Trước khi đến Phong Nguyên Đường Thiên Bảo còn đang dương quang ngời ngợi, đến đó nửa tháng lại không hề có chút tin tức nào. Thân là phụ thân cũng là gia chủ Đường gia, trong lòng Đường Mông nảy sinh linh cảm không lành, ông ta lập tức phái người đi vào Phong Nguyên tìm kiếm.
Nhưng điều khiến Đường Mông không ngờ tới chính là ông ta thế nhưng lại không tìm được tung tích của Đường Thiên Bảo, hơn nữa còn nghe được từ miệng của những võ giả nhân loại khác cũng ở trong Phong Nguyên tin tức Đường Thiên Bảo bị Tiêu Trần giết chết.
Chuyện này có thể nói là trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, đằng này Tiêu Trần còn không có ý che giấu chuyện hắn đánh chết Đường Thiên Bảo, vậy nên sớm muộn gì sự tình cũng sẽ bị truyền ra ngoài.
Khi Tiêu Trần đánh chết Đường Thiên Bảo, cách đó không xa lại vừa khéo có một đội võ giả nhân loại chứng kiến tất cả.
Thù giết nhi tử quyết không đội trời chung, Đường Mông không cần biết lý do vì sao Tiêu Trần lại ra tay với Đường Thiên Bảo, ông ta chỉ cần biết Tiêu Trần dám giết nhi tử của mình, nếu vậy thì hắn phải chết.
Khi xác định được Tiêu Trần đã trở về thành Trấn Phong, Đường Mông đen mặt, ông ta cắn răng nói: “Được! Hôm nay ta muốn dùng đầu của kẻ này để an ủi linh hồn Thiên Bảo nhi tử của ta.”
Nói xong, Đường Mông phân phó hộ vệ cường giả của Đường gia xuất phát đi bắt Tiêu Trần. Khi đối mặt với mệnh lệnh này, một tên hộ vệ Đường gia bỗng cảm thấy có chút lo lắng: “Gia chủ, tên Tiêu Trần kia chính là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông. Nếu Đường gia ta giết hắn, lỡ như…”
Tên hộ vệ nói ra những lời này, ý tứ trong đó đã rất rõ ràng. Tiêu Trần là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông, nếu giết hắn có thể sẽ chọc đến Thiên Phong Thánh Tông.
Đường Mông không chút để ý đến nỗi lo của tên hộ vệ, ông ta lạnh lùng quát lớn: “Hừ, nếu là ngày thường thì ta còn kiêng kỵ tên đó một hai nhưng bây giờ Thành Nhi đã là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông. Vừa khéo nó vẫn đang ở trong phủ, có Thành Nhi ở đây, ta há lại đi sợ tên tiểu súc sinh Tiêu Trần này.”
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!